TRANG CHỦ BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT BẠN ĐỌC VÀ TÒA SOẠN ĐẶT VIETIMES LÀM TRANG CHỦ
Người quan sát Đối thoại Việt Tiếng gọi số phận Chuyên đề Tính cách Việt Nhiệt kế văn hoá Câu lạc bộ tỷ phú Khoa học giới tính Ngàn ô cửa thế giới
Tìm kiếm :
  

Ngơ ngác vầng trăng nơi phố xá (Phần I)
Thứ năm, 28/2/2008, 07:00 GMT+7

Thỉnh thoảng về quê, tôi vẫn thức rất khuya không phải vì công việc, mà chỉ muốn lắng tai nghe sự im lặng đến tuyệt đỉnh của đất trời. Mỗi lần như thế tôi lại khóc thầm. Sẽ không còn cơ hội một mình lang thang trên cánh đồng đầy sương, với những cây rơm khổng lồ, với mùi thơm ngái của lúa chín, với người sơn nữ yêu dấu ngày nào... Đó chỉ là hình ảnh mê li của hoài niệm, nó luôn ám ảnh kẻ gàn dở như tôi.

Tôi có vài người bạn hàng xóm, thường rủ nhau đi uống cà phê sau bữa tối. Đó là một quán cà phê hè phố, chúng tôi tự đặt tên là “Cà phê Paris” cho dễ nhớ. Có thể là do thói quen nên chúng tôi chọn nơi này, chứ chẳng phải ở đây cà phê ngon. Không cần hẹn khoảng 8h chúng tôi có mặt đầy đủ: một nhà thơ, một nghệ sĩ rối nước, một đạo diễn truyền hình, và tôi - một gã gàn dở.

Chúng tôi thường bàn tới nghệ thuật, có những lúc tranh cãi đến căng thẳng. Thời gian này với tôi là thư giãn nhất, thú vị nhất trong một ngày vì tôi thường ngồi im quan sát. Đường phố vẫn đông như vậy, vẫn xe cộ, vẫn những bước chân vội vã - họ vẫn miệt mài kiếm sống. Hình như người ở phố không lúc nào nghỉ, bất kể lúc nào có thể kiếm ra tiền là họ làm.


Ảnh: Minh họa.


Ngay đối diện quán “Cà phê Paris” của chúng tôi có một đôi vợ chồng già bán nước. Sở dĩ tôi để ý đến họ vì cứ lúc nào chúng tôi ra uống cà phê là hai ông bà lại khệ nệ bê bàn ghế ra bán nước. Bà cụ bán nước, ông chồng kiêm thêm bằng việc bơm xe. Không hiểu ban ngày họ làm gì, nhưng tối nào cũng thế, rất đều đặn, cứ 8h là họ có mặt. Có hôm thấy họ đông khách, cũng có lúc vắng như chùa bà đanh, nhưng với cái đèn dầu leo lắt, bà cụ luôn ngồi im như một pho tượng nhẫn nại chờ khách hàng.

Những lúc như thế trông ông bà rất tội nghiệp, ở tuổi này nên nghỉ ngơi vui vầy với con cháu. Hay họ không con cái? Từ sự tò mò đó, có lần tôi đã mon men bắt chuyện ông bà và thật ngạc nhiên vì không phải thế. Ông bà rất đông con cháu, chúng nó thành đạt cả, kinh tế ông bà cũng không đến nỗi nào vì họ đều có lương hưu. Nhưng tại sao hai ông bà vẫn đi bán nước ban đêm? Đơn giản vì ông bà thấy buồn khi ở nhà, đi bán nước để giết thời gian, tiền bạc không thành vấn đề.

Đúng là người ở phố thật đa dạng, người ta sợ sự giam cầm hay đó là thói quen muốn nhìn thấy nhiều người? Tôi không lý giải nổi, nhưng nếu là tôi thì ở cái tuổi này tội gì ngồi gật gù bên hè phố bụi bặm, để những đứa oắt con hất hàm bắt rót nước. Hay ông bà nói dối tôi về gia cảnh? Cũng có thể lắm vì họ không muốn ai nhìn mình bằng con mắt thương hại, lúc nào họ cũng muốn xuất hiện một cách đầy vị thế. Nhưng thế nào đi nữa thì hình ảnh ông bà cũng làm tôi nao lòng.

Giờ này nếu ở bản tôi thì khác. Tất nhiên tôi vẫn mê những đêm tháng mười lộng lẫy. Khi màn đêm buông xuống, cả cánh đồng căng ra như thân thể của sơn nữ - được nghỉ ngơi sau một mùa sinh sôi. Người trong làng lại rủ nhau ra đồng làm cây rơm. Đây là công việc quen thuộc, người ta chất rơm thành từng đống rất cao tích trữ cho gia súc vào mùa đông giá rét.

Hình ảnh người làng tôi vừa râm ran trò chuyện vừa đánh rơm từng đống đã ăn sâu vào tâm trí tôi. Những cây rơm hiện ra như những gã khổng lồ, nhiều gã khổng lồ đứng hiên ngang giữa đồng. Bọn trẻ chúng tôi thường tụ họp ở những cây rơm như thế chơi trận giả.

Vào những đêm trăng sáng, tôi như thấy những cây rơm ấy thì thầm với nhau, hình như chúng cũng có linh hồn. Có những lúc tôi lại thấy chúng đi lại, rồi tựa vào nhau âu yếm, hình như chúng cũng biết yêu nhau. Còn những đêm sương mù về trải khắp cánh đồng, tôi lại thấy những gã khổng lồ kia nhảy múa, hình như chúng đang tổ chức vũ hội. Những cây rơm kì lạ ấy còn chứng kiến một mối tình dang dở, đầy tiếc nuối của tôi. Vâng, đó là những giây phút đẹp nhất thời thơ ấu của tôi.

Vào một đêm tháng mười, khi tôi vừa tròn mười ba tuổi, trong bản tôi có đám cưới. Người bản tôi thường tổ chức đám cưới vào tháng mười no đủ. Có đám cưới, cả bản vui - một niềm vui không chỉ riêng của gia chủ mà của tất cả mọi người. Vui nhất có lẽ là đám trẻ chúng tôi. Mười ba tuổi tôi đã lớn và bắt đầu biết yêu, người tôi say đắm là một sơn nữ hơn tôi hai tuổi. Đêm đó cô ấy rất đẹp! Tôi thấy khuôn mặt cô ấy sáng ngời dưới ánh trăng. Tôi và cô ấy được gia chủ phân công ra đầu bản đón chúng bạn (những người bạn ở bản khác đến dự đám cưới).

Đêm đó trăng sáng lắm, khuôn mặt tròn trịa của cô ấy cũng sáng ngời. Chúng tôi đi bên nhau, thỉnh thoảng tay cô ấy chạm vào tay tôi - cái cảm giác đụng chạm ấy làm tôi bối rối, hồi hộp, lúng túng, ngất ngây... Thú thực, tôi rất muốn nắm chặt bàn tay cô ấy và ấp vào ngực mình để cô ấy nghe tiếng thổn thức yêu thương của một đứa trẻ đang lớn.

Chúng tôi dừng lại dưới chân một cây rơm. Phải, đó là cây rơm mới dựng còn thơm mùi lúa chín. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái hình ảnh đó. Cô ấy nói: “Thôi chị em mình dừng ở đây đợi chúng bạn…”. Dưới ánh trăng trong vắt, bóng cây rơm như điểm tựa cho chúng tôi. Cô ấy bứt từng cọng rơm, mắt nhìn ra xa như muốn nói gì đó. Đôi mắt ấy cũng trong vắt như thu hết ánh trăng vào đó. Tôi không dám nhìn lâu, cũng không dám đứng gần cô ấy, trông tôi chắc tội nghiệp lắm.

Xa xa tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng lày cỏ từ đám cưới vọng lại. Tôi vẫn đứng ngây như người mất hồn. Bỗng cô ấy hỏi: “… Sao em hay dậy sớm gánh nước thế?”. Tôi đỏ bừng mặt ấp úng không dám trả lời. Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết cô ấy hỏi tôi để làm gì, hay đó là cách vào chuyện của một cô gái đang yêu, có phải cô ta cũng biết tôi say mê cô ấy? Tôi rất muốn thì thầm vào tai cô rằng, tôi yêu em! Tôi yêu người con gái hiện ra mỗi buổi bình minh huyền diệu kia. Tôi yêu cái dáng đi nhịp nhàng trong sương sớm của em! Tôi yêu khuôn mặt tròn trịa như ánh trăng đêm nay! Tôi yêu vẻ hồn nhiên đằm thắm của em! Tôi yêu… ngàn lần yêu… Nhưng tôi đã không nói được điều đó, chỉ đứng im lặng như cây rơm dù trong tôi đang cuộn cháy dữ dội.

Rồi chúng tôi đón các bạn đến mừng đám cưới. Cô ấy đưa bạn đi về, còn mình tôi đã lang thang ngoài đồng như kẻ mộng du cho đến thật khuya. Tôi đã cười. Tôi đã khóc. Tôi đã tự huyễn hoặc chính mình chăng? Mười ba tuổi, cái tuổi đầy mâu thuẫn và phức tạp.

Đêm đó, cánh đồng đầy sương. Những cây rơm vươn cổ nhìn tôi mỉm cười chế diễu. Chúng nói với tôi rằng, hỡi kẻ si tình kia - sao mi không nói nổi lời nào? Mi là kẻ hèn nhát, mi chỉ là một đứa trẻ, người con gái kia không bao giờ thuộc về ngươi. Tôi muốn hét vào mặt chúng rằng tôi không phải là đứa trẻ, tôi là một trai bản đang yêu. Nếu bây giờ có cỗ máy thời gian, tôi sẽ quay về đêm tháng mười đó, đến bên cây rơm đó và tự tin nhìn vào mắt cô ấy nói rằng: “Vì tôi yêu em!”. Nhưng thời gian còn đâu, đó chỉ là những hoài niệm của kẻ gàn dở như tôi mà thôi.

Bây giờ sống ở thành phố, tìm kiếm một đêm trăng thật khó. Thứ ánh sáng huyền diệu của thiên nhiên ấy không lọt nổi vào thành phố. Những cột đèn cao áp vô duyên, những cây xà cừ xấu xí đã nuốt hết ánh trăng của tôi. Đêm nào cũng thế, mỗi khi tàn cuộc cà phê, tôi lại về nhà ngồi làm việc thật khuya.

Tôi phải làm việc về khuya để giải toả những lo toan của ngày mai. Tôi phải hoàn thành bài viết, tôi phải hoàn thành bức vẽ, tôi phải hoàn thành tập bản thảo đang đọc dở… đó là những công việc tôi phải làm vào đêm khuya. Những lúc quá mệt mỏi, tôi thèm khát một ánh trăng, chỉ một tia sáng nhỏ nhoi mát dịu thôi! Không bao giờ tôi thấy! Vẫn là tiếng ồn ào của mấy kẻ bán hàng đêm, vẫn là tiếng rú còi của lũ xe cộ, rồi ánh sáng vàng vọt nhức mắt của cột đèn cao áp, hay là cái bóng ma quái của những cây xà cừ xấu xí… Tôi mệt mỏi rũ xuống.

Tôi ghét những đêm như thế, nhưng tôi phải thức, phải viết, phải vẽ, phải đọc, phải làm việc. Thế đấy, buổi tối ở đây thật căng thẳng. Những gì dự định của ngày mai, tôi phải hoàn thành trong đêm nay. Tôi không có quyền lựa chọn!

(Còn nữa)

Hà Đông tháng 2/2008

A Sáng (Vietimes)

Ý kiến của bạn về bài viết này
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   
   
CÁC TIN KHÁC
Ẩn hiện Nguyễn Đình Thi  (26/02/2008)
Nguyễn Huy Thiệp và cuộc sang sông bất thành  (21/02/2008)
Người sống giữa những con rối  (19/02/2008)
Nhà văn Y Ban: Văn chương vẫn cần "trời cho"!  (28/01/2008)
Một tấm lòng xa xứ nơi "bạch dương sương trắng nắng tràn"  (24/01/2008)
Buồn ơi! Y Ban chào mi!  (17/01/2008)
Bài 2: Y Ban - Đàn bà xấu thì không có quà?  (17/01/2008)
Pờ Sảo Mìn và dân tộc Pa Dí "hai ngàn lá"!  (11/01/2008)
Lương Tử Đức: Chèo cổ và sự nhầm lẫn liên hoàn!  (10/01/2008)
“Cái lý” con trẻ của một "thần đồng máy móc"!  (09/01/2008)

Đòi hỏi nghệ thuật toàn mỹ: Sự thất bại chắc chắn!
Không chỉ "bướm đêm" giả trang mà "sơn ca" cũng thế!
Người đàn ông đội mũ phớt và khát vọng nghệ thuật...bên hồ!
Về những người đặc biệt trong một gia đình họ Mai (Phần II)
"Đời càng bận rộn giầu nghèo/ Tôi không nhàn hạ tình yêu bao giờ!"
Người ở với hoa tầm xuân
Trịnh Thị Ngọ - "Phù thủy" hay là người có giọng nói huyền thoại?
Những "loài bướm đêm" giả trang!
Hậu Duệ của Chúa Trịnh: Ông hoàng thủy tinh Đông Dương
Về những người đặc biệt trong một gia đình họ Mai (Phần I)
Về những người đặc biệt trong một gia đình họ Mai (Phần cuối)
Hoạ sĩ Lương Xuân Nhị: Một "vị tổ" của tả thực?
 
 

© VieTimes – Chuyên mục của Báo điện tử VietNamNet - Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
® Ghi rõ nguồn “vietimes.vietnamnet.vn” khi trích dẫn lại từ website này.
Tòa soạn: Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội, Điện thoại: (04)3772-2729 * Fax: (04)37725264 * E-mail: vto@vietnamnet.vn