|
1- Lừa đảo công khai kiểu bình thường
Trên đường Lý Thường Kiệt (Hà Nội) có một quán cơm. Họ chỉ bán hàng vào buổi trưa, cơm ở đây khá ngon và giá cả cũng hợp lý, khách lúc nào cũng đông nườm nượp, chủ yếu là công chức làm việc tại các văn phòng gần đó. Cơm ngon, khách lịch sự, chủ quán vui vẻ, hè phố rộng rãi… nói chung khó tìm được một nơi ăn trưa tốt như thế. Chỉ mỗi cái tội bị những “cái bang” đường phố “khủng bố”. Tôi nói như vậy không mang hàm ý miệt thị hay khinh rẻ những con người có vẻ thân phận kia. Nhưng tôi cũng không thể có cảm tình hay chấp nhận kiểu xin ăn một cách lỗ mãng của họ. Thật sự không thể, nếu không muốn nói rất bực mình! Ở chừng mực nào đó, họ như những kẻ lừa đảo công khai.
 |
|
Minh họa: A Sáng
|
Cái chuyện ăn xin ở phố phường bây giờ đã thành quá quen thuộc. Họ là ai? Có phải là những người mất khả năng lao động, bệnh tật, thiểu năng..? Không! Ít ra là không hoàn toàn như vậy! Những người ăn xin tôi mới gặp đây - họ khỏe mạnh, hoạt bát như bất cứ người bình thường nào. Phải nói rằng, họ còn tinh ranh và khôn ngoan hơn rất nhiều người bình thường. Nhưng, họ lại ăn xin! Thật kỳ cục và vô lý, thế nhưng đó đã trở thành hình ảnh quá quen thuộc ở phố phường.
| TIN LIÊN QUAN |
 |
Ôi sơn nữ, bài ca đức hạnh của tôi! (Phần II) |
 |
Vườn thú Hà Nội: Những con thú không còn khả năng nhớ rừng! |
 |
Băng tuyết: Bi kịch của nỗi đau và... vẻ đẹp |
 |
Ôi sơn nữ, bài ca đức hạnh của tôi! (Phần I) |
 |
Không chỉ "bướm đêm" giả trang mà "sơn ca" cũng thế! |
 |
Những "loài bướm đêm" giả trang! |
 |
Bài ca buồn sơn nữ |
 |
"Trăng, Trăng, Trăng, Thơ, Thơ, Thơ, Điên, Điên, Điên" |
 |
Muôn nẻo “liều chết” xin vào Hội… Nhà văn |
 |
Bí mật của cuộc - đời - buổi - sáng |
 |
Những "nghệ sĩ" chỉ nhả tơ… bằng miệng (Phần I) |
 |
Cuộc đời gái điếm và những giây khắc đức hạnh hồi sinh |
 |
Trinh tiết miền rừng và đêm tân hôn của người Tày | | Cái cung cách xin của họ cũng khác xưa rất nhiều. Họ không đánh vào lòng trắc ẩn, không làm cho người khác thương hại mình, cũng không tạo cho mình một hình thức thảm hại… mà họ “khủng bố”. Dùng từ “khủng bố” ở đây cũng không có gì quá đáng. Ai đời người ta đang ăn cơm, thì mình lại đứng ở cạnh, luôn miệng xin. Đại loại như: Chú ơi! Cô ơi! Anh ơi! Cho tôi xin miếng thịt, cho tôi xin bát cơm… Cứ thế họ đứng cạnh nài nỉ, kiên nhẫn, trơ trẽn, lì lợm, bặm trợn, ngỗ ngược… Bằng mọi cách gây phiền nhiễu cho người bị xin. Trời đánh còn tránh miếng ăn! Ấy là các cụ dạy thế, và bọn họ biết lợi dụng cái lúc thật nhạy cảm kia để hành nghề. Quả thực, lúc đó không cho không được, mà có lớn tiếng đuổi người ta thì thành ra mình ác quá. Thế là cho, nhưng đang ăn cơ mà. Không thể trút cho họ những miếng thức ăn trên bàn. Thế là phải cho cái khác – tiền chứ còn gì nữa. Còn nếu ai không cho, họ cứ đứng đó – đứng mãi – đứng một cách thách thức – đố các người ăn ngon miệng đấy. Hờ! Hờ! Tôi chơi cái kiểu ấy cho biết mặt! Có tức cũng đố dám buông bát mà mắng.
Cũng có vị nóng tính quát lớn: "Cút ngay!" Tức thì cả cái quán cơm hè phố, toàn những trí thức, áo trắng cổ cồn đổ dồn mắt về người đó. Và chỉ đợi có thế, vị ăn xin nọ nhăn nhó, rũ xuống, chảy ra, tan ra, bê bết ra… theo kiểu ăn vạ. Người vừa quát sợ tái mặt vì nhỡ nó lăn đùng giãy đành đạch thì mất mặt phải biết. Thôi thì quẳng cho vài đồng biến đi cho đỡ tức.
Đấy mới là một dạng chơi kiểu lỳ, còn một dạng khác chơi kiểu bẩn mới trên tài. Nào, ta ăn mặc rách rưới, đầu tóc rối mù, quần áo hôi thối… nói chung cái gì liên quan đến bẩn là bôi vào người. Thế rồi các ngươi đang ăn à!? Ta đứng cạnh cho biết mặt! Hờ hờ… Chơi kiểu này có vẻ hơi cùn nhưng hiệu quả ngay lập tức. Miếng cơm, đĩa thịt trên bàn các ngươi sẽ trở nên vô nghĩa vì ta đang bẩn. Có cho không thì bảo?! Tất nhiên, gặp kiểu thế chỉ còn cách cho vài đồng rồi “xin” anh (chị, cháu, cô, bác…) đi cho tôi còn ăn. Thế là ta thắng! Thắng một cách tuyệt đối. Đừng tưởng, cánh ăn mày chúng tôi chỉ có cách làm các người thương hại đâu nhé, cách ấy xưa rồi, con người ta bây giờ khó xúc động bằng trái tim thì ta cho các người căng thẳng cái óc, mệt óc, nhọc óc… phải xì tiền ra. Hà hà… Cách này thật hiệu quả!
Và cũng không chỉ ở cái quán cơm ở phố Lý Thường Kiệt kia đâu, ngay ở cái thành phố Hà Đông nhỏ nhắn, cứ mỗi buổi sáng ngồi uống cà phê ở đó đếm cũng phải vài chục lượt các vị ăn mày kiểu khủng bố ấy đi qua. Thứ nhất là các “cái bang nhí”. Chúng bé nhưng thật tinh ranh, nhìn chúng sẽ thấy rõ việc đi “khất thực” kia đã trở thành nghề và cái nghề này chắc chắn do những kẻ lớn xác đào tạo. Chúng bị những kẻ lớn xác nhưng lười nhác, tàn độc lợi dụng để kiếm tiền. Sự trong trắng ngây thơ vốn có của chúng biến mất, thay vào đó là bộ mặt lì lợm, ráo hoảnh và đóng kịch một cách rất bài bản. Chúng sấn tới, chìa cái mũ ra và xin: chú ơi, cho cháu xin vài đồng… Nếu ai đó rút tiền ra cho ngay vì thương hại, tôi xin cam đoan chỉ một phút sau lại một “cháu” nữa xuất hiện để diễn lại cái kịch bản kia – cho cháu xin vài đồng. Và thế là cả buổi sáng nếu cứ ban phát như thế tôi cũng xin cam đoan các vị sẽ mất không dưới trăm ngàn, vì chúng đông vô kể.
Còn nếu các vị không cho ư? Được rồi, các “cháu” sẽ có cách: đứng như trời trồng, đứng mặt lạnh te, đứng không thèm xin nữa, đứng cho đến mặt trời lặn cũng được… Và tất nhiên cuộc cà phê buổi sáng của các chú sẽ mất hết sự thú vị vì có một chú (cô) nhóc đứng “hầu” lì lợm như thế. À, nếu vị nào trợn mắt, quát lên thì tự mà xét lại bản thân đi nhé. Trông lịch sự thế kia, có vẻ nhiều tiền thế kia mà lại không cho một đứa trẻ ăn mày một đồng à. Còn nếu, vẫn không cho mà thi gan với “cháu” thì cũng có cách như: thôi thì chú cho cháu xin điếu thuốc, hoặc cháu khát quá cho cháu xin cốc nước, rồi thì chú có mỏi lưng không cháu xoa bóp cho…, nói chung các “cháu” sẽ làm phiền các vị bằng đủ mọi chiêu thức: tình cảm, thách thức, đổi chác… Cứ thế đến bao giờ chịu xì tiền ra thì thôi.
Đó mới chỉ là đám trẻ ranh, một lát sau lại xuất hiện một già, một trẻ cả hai đều rách rưới, méo xệch. Rồi cũng lại diễn vở kia. Ừ thì nếu các vị lại xì một ít tiền lẻ ra cho xong chuyện. Thì, một lát sau, cũng lại xuất hiện một già một trẻ khác, hoặc hai trẻ, hoặc một già, hoặc hai già… tất cả vẫn diễn cái vở kia. Có ông bạn của tôi đã thống kê từ 8h đến 9h30p sáng, cả thảy 14 vị “ăn mày” kiểu thế đi qua. Anh ta thốt lên: nước mình nhiều ăn mày thế! Và vội vã sửa lại: nước mình nhiều người làm nghề ăn mày thế! Xem ra cách sửa của ông bạn tôi là đúng. Họ không phải ăn mày, họ là những người hành nghề ăn mày. Tất nhiên việc hành nghề ăn mày không xa lạ và cũng không chỉ ở nước mình, nhưng tôi tin ở ta có lẽ nhiều hơn cả. Rồi cũng có vị nhà báo đổ công tìm hiểu, xâm nhập vào thế giới cái bang kia, viết ra những phóng sự về họ và rồi cũng ngao ngán thốt lên: sao cuộc đời nhiều thứ lạ thế! Chỉ khổ những người phải đi ăn xin thật, mà không biết ở phố phường này còn người đi ăn xin thật nữa không?
Quả đúng thế, những người đi ăn xin thật có lẽ không còn nữa. Bởi nếu phải đi ăn xin thật, họ sẽ chẳng bao giờ như vậy. Và khi ta móc một đồng tiền lẻ để đưa cho những vị ăn mày kia, bỗng chúng ta nghi hoặc: có lẽ mình bị lừa. Phải nói rằng, ai cũng mang một cảm giác bị lừa khi bố thí cho một vị cái bang ngoài đường phố. Nhưng cũng phải cho họ nếu như không muốn bị phiền toái. Vì thế, gọi họ là những kẻ lừa đảo công khai cũng không có gì sai.
Có người bảo, cái gì làm mãi cũng sẽ thành nghề. Nhưng tôi thấy, nếu ăn xin là một nghề thì đó sẽ là một sự sỉ nhục lớn nhất đối với loài người. Vì cái phương thức lao động bẩn thỉu kia đã hạ con người xuống dưới mức động vật!
2- Lừa đảo công khai kiểu công sở
Tôi xin chuyển câu chuyện từ hè phố Lý Thường Kiệt vào công sở nhà nước. Vì ở đó cũng không ít các vị ăn mày, hay lừa đảo kiểu công khai ngoài đường phố kia. Tôi nói ở công sở nhà nước vì nếu cái công sở ấy của tư nhân hay nước ngoài người ta sẽ không bao giờ chấp nhận. Chỉ có ở những công sở nhà nước, đặc biệt ở những cơ quan sống bằng ngân sách nhà nước mới có. Họ là ai? Thật khó nhận ra vì họ không phải cái bang ngoài đường phố, họ không ăn mặc rách rưới, hay có kiểu đứng thi gan với thần kinh người khác. Bề ngoài họ cũng như bất kỳ chúng ta, những công chức mẫn cán với công việc. Thậm chí bề ngoài của họ còn hào nhoáng và miệng lưỡi của họ còn lọc lõi hơn những người bình thường khác.
 |
|
Minh họa: A Sáng
| Bao giờ họ cũng nói: tôi đã cống hiến ngần ấy năm ở ngành mà chỉ được hưởng như thế thôi ư? Chế độ nhà nước thật eo hẹp, thật ít ỏi so với những gì tôi đã cống hiến cho công việc! Tôi chưa thấy mức lương nào thấp như ngành của tôi v.v và v.v.
Nhưng, kì thực những kẻ như thế và ở cái vị trí của ngành kia nếu có hoặc không có anh ta cũng thế. Thiếu đi vị trí của anh ta mọi việc vẫn diễn ra bình thường, nếu không muốn nói còn tốt hơn. Anh ta chẳng làm việc gì, hoặc chẳng bao giờ được giao một việc gì nhưng sẽ chẳng ai đuổi anh ta vì chưa đến tuổi nghỉ. Và cũng chẳng một thủ trưởng cơ quan nhà nước nào muốn dây vào kiểu người như thế.
Có vị thủ trưởng của một cơ quan nhà nước đã đúc rút như sau: đó là những bộ “hài cốt” của cơ chế, tôi không bao giờ đụng vào họ. Cứ để họ nhận lương cho đến lúc về hưu cho êm chuyện. Đúng là không thể đuổi họ, vì đối chiếu với tất cả những tiêu chuẩn của một công chức, họ đều đầy đủ: bằng cấp, tuổi tác, sức khỏe… tất cả đều ổn, chỉ mỗi cái chuyên môn hoặc sự năng động là không có, mà nếu có họ cũng chẳng bao giờ thể hiện ở công sở cả.
Cũng có vị thủ trưởng vì muốn thay đổi sự thật buồn bã này đã làm một cuộc thanh lọc, hay vẫn thường được gọi: tinh giản biên chế. Vì thế hơn chục người được đưa vào danh sách tinh giản kia. Nhưng ngay lập tức vị thủ trưởng có cái đầu muốn thay đổi ấy gặp phiền toái và gặp cả sự thi gan lỳ lợm của họ. Hàng trăm lá đơn khiếu nại, kể lể, tố cáo được gửi đi. Rồi hàng ngày anh ta phải chịu những trận “khủng bố” bằng miệng lưỡi của những vị thừa nọ. Và nó thể hiện ở mọi hình thức cũng na ná với những tay ăn mày lì lợm ngoài phố.
Họ gõ cửa và dõng dạc lên tiếng: tôi muốn gặp thủ trưởng, tôi muốn hỏi cho ra nhẽ tại sao chúng tôi lại phải nghỉ sớm, chúng tôi đã cống hiến ngần ấy năm, chúng tôi đến cơ quan này trước anh rất nhiều, chúng tôi đã qua bao đời thủ trưởng mà chưa bao giờ có chuyện như vậy… Cứ thế, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, sáng trưa chiều tối, ở cơ quan cũng như nhà riêng, tất tần tật họ muốn hỏi cho ra nhẽ. Chỉ khổ cái vị thủ trưởng muốn đổi mới kia ăn không ngon, ngủ không yên vì sự “khủng bố” một cách không khoan nhượng của họ. Và cuối cùng, anh ta xin đầu hàng! Không thể loại bỏ được những bộ “hài cốt” ấy. Thôi thì lựa mà làm, nếu có phải trả lương thì cũng là tiền của nhà nước chứ có phải của anh đâu. Cứ đà này không khéo cái ghế thủ trưởng cũng lung lay thì thiệt. Kệ! Cứ lựa mà làm cho yên.
Thế rồi mọi chuyện lại phải bình thường. Những vị có thể gọi là ăn mày kia vẫn ở lại và vẫn cái điệu đã nhiều năm cống hiến ấy, họ vẫn lĩnh lương, đến kỳ vẫn tăng lương đều đặn. Buổi sáng họ đến cơ quan “làm việc”, buổi chiều họ lại đi uống bia và lại cái giọng cống hiến kể lể ấy. Tất cả những người như thế - kiểu ăn mày công sở ấy chúng ta đều nhận ra khi được làm việc với họ. Và chúng ta đều thấy: nếu thiếu họ, công việc vẫn bình thường và còn tốt hơn. Nhưng chẳng ai nỡ hành động vì họ là ăn xin mà, ai lại đối xử tàn nhẫn với một kẻ ăn mày!
Nếu đem ra so sánh, những kẻ ăn mày ngoài đường phố có lẽ còn phải bỏ nhiều công sức hơn vì ít nhiều họ còn phải đóng kịch và chịu đựng sự coi thường. Nhưng ở đây, những vị ăn mày cao cấp này vẫn bóng lộn, vẫn kiêu ngạo, chẳng thèm đóng kịch nhưng vẫn xin được. Và nếu có giống nhau chỉ có một điểm: đó chính là sự “khủng bố”. A Sáng (Vietimes)
| TIN LIÊN QUAN |
 |
Ôi sơn nữ, bài ca đức hạnh của tôi! (Phần II) |
 |
Vườn thú Hà Nội: Những con thú không còn khả năng nhớ rừng! |
 |
Băng tuyết: Bi kịch của nỗi đau và... vẻ đẹp |
 |
Ôi sơn nữ, bài ca đức hạnh của tôi! (Phần I) |
 |
Không chỉ "bướm đêm" giả trang mà "sơn ca" cũng thế! |
 |
Những "loài bướm đêm" giả trang! |
 |
Bài ca buồn sơn nữ |
 |
"Trăng, Trăng, Trăng, Thơ, Thơ, Thơ, Điên, Điên, Điên" |
 |
Muôn nẻo “liều chết” xin vào Hội… Nhà văn |
 |
Bí mật của cuộc - đời - buổi - sáng |
 |
Những "nghệ sĩ" chỉ nhả tơ… bằng miệng (Phần I) |
 |
Cuộc đời gái điếm và những giây khắc đức hạnh hồi sinh |
 |
Trinh tiết miền rừng và đêm tân hôn của người Tày |
|
 |
PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT |
|
|
Trương Đức Nhân -
-
truongducnhan@yahoo.com
|
|
Một chủ nhật tôi về nghỉ ở quê ( Hiệp Hoà, Bắc Giang) thì có 2 người đàn bà ăn mày vào xin làm phúc. Trong nhà tôi lúc đó có 1 cụ già hàng xóm đã 86 tuổi chơi. Tính cụ phúc hậu, thương người nên cụ lục túi đưa cho mỗi người 500đ. Tưởng là họ khiêm tốn, cụ nhắc lại cho mỗi người 500đ. Cụ chưng hửng khi nghe một người ăn mày bảo:không thèm!. Một bác ngồi chơi góp ý: xin của mỗi người một ít sẽ thành nhiều, đã ăn mày lại còn sĩ!?.Người ăn mày nói tỉnh bơ: Rỗi việc tôi đi đi xin, chứ nhà tôi cũng 2 tầng, khép kín chứ bộ.Cụ già 86 chép miệng: đúng là ăn mày bây giờ!
|
|
the sunday -
hanoi -
trantranchau12@yahoo.com.vn
|
|
bai` nay` hay qua'
|
|
Do Duc Tam -
66 Vo Van Tan, Da Nang -
doqtam@gmail.com
|
|
Tại sao Hà Nội (HN), thủ đô của cả nước lại không làm được một điều mà Đà Nẵng (ĐN), thủ phủ miền Trung đã làm được trong mấy năm qua. Vì điều kiện công tác nên tôi gần như phải sống trong ĐN, nhưng cứ mỗi lần ra HN, tôi lại cảm thấy cuộc sống trong này dễ thở hơn rất nhiều, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Không khí trong ĐN trong lành hơn đã đành, cách sống của họ cũng khác xa mình rất nhiều, dễ sống hơn nhiều. Mọi người đã nói rất nhiều về cung cách phục vụ của các loại dịch vụ ở HN nói riêng và miền Bắc nói chung, một việc đơn giản như ăn cơm xong người ta cần có nước uống tráng miệng, đơn giản thế thôi mà họ cũng không làm được. Đọc bài viết này xong tôi lại thấy cám cảnh. Ăn xin không phải là xấu, nhưng không nên để những hình ảnh những người ăn xin nhếch nhác làm hỏng hình ảnh của thủ đô thì thật là phí. Mà đâu chỉ những người không có khả năng lao động mới phải đi ăn xin. Phúc lợi xã hội của mình ở đâu? Người già không nơi nương tựa thì phải gom lại đưa vào các viện dưỡng lão, trẻ con mồ côi phải đưa vào cô nhi viện để chúng có thể lớng lên một cách bình thường, đó mới là chỗ của họ chứ không phải đầu đường xó chợ. Còn những kẻ đầy đủ tay chân, đầu óc không có vấn đề gì, chỉ có vấn đề là họ không muốn lao động thì cần phải loại bỏ khỏi đời sống xã hội. ĐN đã làm được việc đó, nếu không có công ăn việc làm, họ có thể đi bán vé số rong, xin nhấn mạnh rằng bán vé số rong chứ không phải xin ăn, ít ra cũng tạo cho người mới đến thành phố rằng họ đang làm việc chứ không phải kiếm sống dựa trên sức lao động của người khác. Đây là mô hình nên được nhân rộng và học tập. Thủ đô cũng là thành phố, là đô thị, cũng cần học tập những cái hay, cái đẹp của thành phố, đô thị khác, không phải cứ cho rằng cái gì của mình cũng là nhất, không thể lúc nào cũng là "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
|
|
Xuyên đình vũ -
-
duongxauotmua68@yahoo.com
|
|
Ở Đà Nẵng tôi không thấy bóng dáng của một ngưòi ăn mày nào cả, vì sao? vì ở đó ăn mày là mời lên quận--> cho đi vào trung tâm hết giáo dục... , vậy thì tại sao ở các thành phố lớn ko làm được việc đó ???
|
|
-
-
|
|
Bài viết hay lắm, rất đáng suy nghĩ.
|
|
-
-
|
|
Tôi rất đồng ý với ý kiến của tác giả bài viết này, đặc biệt là phần 2. Đúng là ở một số cơ quan nhà nước vẫn có những "ăn mày công sở" như vậy.Cơ quan tôi cũng có những trường hợp như vậy. Hầu hết những đối tượng "ăn mày" kiểu này là những con ông cháu cha, quyền lợi dễ nhận mà công việc khó giao. Khi có công việc thì tìm mãi chẳng thấy họ đâu, gọi được thì thế nào cũng có lý do từ chối, nhưng khi có quyền lợi thì tất nhiên không thể bỏ qua họ được. Có người cả năm chẳng làm một việc gì, chứ đừng nói gì đến đóng góp cho cơ quan, hằng tháng vẫn nhận lương 2 - 3 triệu. Một số người chứng kiến một thời gian thấy bức xúc đem phản ánh với cấp trên, nhưng rồi vẫn thế. Chỉ tội cho những kẻ thẳng tính có ý kiến, bị mang tiếng là từ lúc chúng nó vào, cơ quan mình mới rối lên thế, chứ bao nhiêu năm nay có bao giờ như thế đâu. Vì từ xưa đến nay có ai có ý kiến đâu.Biết đến bao giờ? Chắc phải chờ đến lúc nào những "ăn mày công sở" này về hưu, và những người mới tuyển vào sẽ không như họ?
|
|
Đỗ Văn Nguyên -
TP Lào Cai -
Lc_buonbth@yahoo.com
|
|
"ăn may" ND này đã có nhiều bài viết nhung tác giả mỏ thêm khía cạnh "ăn mày công sở"lại hoàn toàn mơi mẻ.
|
|
NTD -
-
|
|
Có nhiều ăn mày loại 2 cho nên có nhiều ăn mày loại 1
|
|
xitrum -
-
|
|
Bài viết hay quá!!!Nêu lên những vấn đề đáng suy nghĩ trong cuộc sống và xã hội!!!Cách viết khá dí dỏm nhưng vẫn rất day dứt...
|
|
Ngân Ngọc Vỹ -
Đại học Bergen-Na Uy -
vy.ngan@student.uib.no
|
|
Bài viết hay quá!!!! Xin Quý báo cho xin Đ/c e-mail của Tác giả bài viết (A Sáng). Cảm ơn VNN đã đăng bài này
|
|
Akari -
-
|
|
Bài rất hay anh A Sáng ạ. Nhắc chuyện ăn mày, có lần tôi đăng bức ảnh hai cô bé ăn mày ở hội Lim lên diễn đàn ảnh, cũng có người chê là sao ko giải quyết được nạn ăn mày, rồi khen Đà Nẵng không có ăn mày. Tiếp đó, có người chê luôn rằng nhà báo lạnh lùng vô tâm, chụp xong bỏ đi mà không giúp người ta.Nghĩ lại thấy thật là hài hước...
|
|
-
-
|
|
Toi da doc kha nhieu bai viet cua anh, A Sang a. La nguoi dan toc Tay nhung anh co loi viet rat hay, rat sau sac va rat di vao long nguoi. Van phong cua anh rat tinh te, dieu do cho thay anh la nguoi co tam hon rat nhay cam. Toi hoan toan dong cam voi anh khi nhin nhan ve hai kieu an may nay nhung toi cho rang: loai 1 la loai khong biet tu trong, con loai 2 la bon nguoi vo liem si! Theo toi, dam nguoi do se van cu tiep tuc ton tai khi phap luat chua phai la toi thuong trong doi song xa hoi anh a. Rat cam on anh vi da cho doc gia chung toi nhung bai viet qua hay!!!
|
|
Viet Trinh -
Hanoi -
viettq179@gmail.com
|
|
Tôi ko cho việc ăn xin ở quán ăn là vấn đề, tôi chỉ bỏ tiền ra cho khi tôi thấy thật sự người kia đáng thương và việc mình cho họ chút tiền có thể giúp gì đó, mà lúc đấy thì tôi ko băn khoăn xem mình có bị lừa hay ko. Còn về vấn đề văn hóa thì đó là trách nhiệm của nhà nước, bên Mỹ họ cũng có ăn xin, nhưng nếu ăn xin mà bị phát hiện thì sẽ bị bắt. Đồng ý là những ai còn sức lao động mà đi ăn xin thì ko thể thương đc.
|
|
-
-
nvkiem@ctu.edu.vn
|
|
Theo tôi suy nghĩ thì ăn mày công sở mới đích thực là kẻ ăn mày. Những kẻ ăn mày loại này thường ngụy trang rất tài tình và cũng dễ trở thành ăn mày loại 1 khi cần thiết.
|
|
Quang Anh -
Việt Trì - Phú Thọ -
|
|
Tôi đồng ý với quan điểm của bạn Việt Trinh. Nhiều lúc ngồi uống cà-phê, thấy người ăn mày đi qua tôi còn gọi họ lại để cho vài nghìn đồng tiền lẻ. Những lúc ấy tôi không hề cảm thấy lăn tăn xem mình có bị lừa không, mà tôi còn cảm thấy lòng mình rất thanh thản vì đã làm được một việc nho nhỏ giúp ích cho đời.
|
|
Thao Dan -
Viet Tri - Phu Tho -
|
|
An may loai 1 du sao thi van dang thuong hon la dang gian; con an may loai 2 thi that dang khinh bi, dang bi len an va som muon cuãnge bi loai bo ra khoi cong so.
|
| |
|
|