TRANG CHỦ BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT BẠN ĐỌC VÀ TÒA SOẠN ĐẶT VIETIMES LÀM TRANG CHỦ
Người quan sát Đối thoại Việt Tiếng gọi số phận Chuyên đề Tính cách Việt Nhiệt kế văn hoá Câu lạc bộ tỷ phú Khoa học giới tính Ngàn ô cửa thế giới
Tìm kiếm :
  

Cà vạt - xe hơi và cái đầu trống rỗng
Thứ ba, 21/10/2008, 07:00 GMT+7

…Đúng là tiền triệu, to lắm chứ, xót lắm chứ - xót hơn cả rách da, rách thịt mới nổi khùng ầm ầm lên thế. Nếu vỡ kính, vỡ đèn hậu tôi cam đoan anh ta sẽ ngất xỉu…


Một buổi sáng, trên đường Nguyễn Trãi, tôi đã tận mắt chứng kiến vụ va quệt giữa một anh xe thồ và một anh xe hơi. Sở dĩ tôi nhận ra xe thồ - người được cho là gây ra vụ va quệt vì cứ trông cái xe máy của anh ta thì biết: tuềnh toàng, tróc sơn, không còn nhãn hiệu, xích trần, không gương, có thể không còi, cũng có thể chẳng còn phanh… Loại xe này chắc chắn chẳng đủ tiêu chuẩn để lưu hành. Nhưng người ta vẫn dùng nó vào việc chở hàng và thường là các loại hàng hoá không vệ sinh lắm.

Số là cái anh xe hơi đi trước rồi đột ngột phanh gấp, cú phanh quá gấp và ngọt vì đó là xe hơi xịn, chỉ cần nhấn một cái là đứng im. Thế là cái anh xe thồ tội nghiệp kia có nghiến răng thắng mạnh đến mấy cũng trượt đi, đánh rầm một cái vào phía sau. Hậu quả: lõm một chỗ, sứt một ít ở đuôi anh xe hơi xịn. Cái vết lõm, sứt ấy còn quá may và cũng là thành quả nghiến răng, nghiến lợi và cố gắng đến vô vọng của anh xe thồ. Nếu không, có thể anh xe thồ sẽ bay qua đầu xe hơi - cảnh thường thấy trong phim hành động.



Minh họa: A Sáng



Tất cả mọi người trên đường đều thở phào khi thấy anh xe thồ lóp ngóp bò dậy, hàng hoá bắn tung toé, cái mùi không được dễ chịu lắm từ đó bốc lên - thối khẳm! Rồi từ xe hơi bật cửa - một người ăn mặc sang trọng, dáng vẻ béo tốt, kính trắng, giày da đen… nhưng có lẽ cái cà vạt đỏ mới khiến người ta chú ý nhất.

Anh ta có thể là một quan chức, một doanh nhân, một giáo sư, hay một ai đó rất sang trọng. Những tưởng anh ta xuống kiểm tra xem gã xe thồ khốn khổ đó có làm sao không. Nhưng không! Anh ta xăm xăm ngó xuống đuôi xe của mình, rồi rít lên: “Thằng nhà quê! Mày đi thế à?”. Rồi anh ta túm gáy anh xe thồ chỉ vào cái chỗ lõm, sứt ấy đay nghiến: “Mày biết bao nhiêu tiền không?”. Cái anh xe thồ, chưa hết hoàng hồn vì cú va chạm, lại thêm chỗ lõm, sứt ấy thì mặt cắt không còn hột máu. Có lẽ anh ta vẫn còn đau, nhưng cái đau thể xác chắc không bằng sự sợ hãi khi người ta nói đến tiền. Đúng là chỗ lõm, sứt ấy nếu đổi ra tiền thì anh chàng xe thồ có bán cả cái xe tàn tạ đi cũng không đủ đền vì xe hơi là một cái gì đó quá sang trọng với anh ta.

Tất nhiên, đường lại tắc: hiếu kỳ, tò mò, bực bội, la mắng, xuýt xoa, khuyên giải… Những âm thanh nhao nháo đó chỉ muốn hai người kia táp vào hè đường để khỏi tắc đường. Nhưng không! Cái anh cà vạt đỏ, trừng mắt nói đầy quyền uy: “Giữ ngay hiện trường, tao gọi cảnh sát, mày biết tao là ai không?!?!”. Cái anh xe thồ mếu máo, ấp úng, nước mắt trào ra, hết phân bua rồi xin xỏ. Nhưng không! Cái anh cà vạt đỏ một tay vẫn túm lấy gáy anh ta, tay kia lục điện thoại để gọi cảnh sát.

Phải nói rằng, lúc này trông cái anh chàng xe thồ sự sợ hãi đã lên tới tột đỉnh. Anh ta mếu máo phân bua, đại loại là tại bác phanh gấp quá, nhà cháu không kịp, xin bác cháu chẳng có tiền… Nhưng không! Cái anh cà vạt đỏ lại gầm lên: “Đi đường phải làm chủ tốc độ chứ! Học luật chưa, mà cái xe rách của mày thì làm gì có phanh… Đồ nhà quê!”. Lại đồ nhà quê, cái câu ấy anh ta văng ra liên tục. Mọi người nóng ruột cáu ầm lên, một bác trạc lục tuần nói: “… Thôi, sứt một tí đáng gì… Cho người ta đi, tắc đường đây này…”. Tưởng lời nói người già có hiệu quả. Nhưng không! Anh cà vạt đỏ trừng mắt, quát tiếp: “Một tý là thế nào? Tiền triệu đấy! Ông có giỏi, đưa tiền đây tôi tha…”. Lúc này trông anh ta mới dữ dằn làm sao, mặt đỏ phừng phừng, cái kính trắng lệch đi, cái cà vạt đỏ cũng cong lên thách thức. Chẳng ai dám lên tiếng nữa, tất cả ngao ngán lắc đầu tìm cách lách đi cho xong chuyện.

Mãi sau mới xuất hiện cảnh sát giao thông. Vừa trông thấy bóng cảnh sát, anh chàng cà vạt la lên: “Ông xem giải quyết thế nào? Cái thằng nhà quê này…”. Lại nhà quê, cái câu nhà quê ấy phải vang lên không dưới vài chục lần. Tất nhiên, cảnh sát yêu cầu anh ta táp vào lề đường để mọi ngươi đi tiếp. May quá, tôi cũng đi được.

Trên đường đến cơ quan, tôi căng mắt tập trung, giữ cho tốc độ vừa phải, nhỡ đâu lại đụng vào một chiếc xe hơi sang trọng thì có bán cả nhà cũng không đủ đền. Tiền triệu - lớn quá - cái anh chàng xe thồ kia không biết sẽ thế nào. Tiền triệu - kinh hãi quá - cái anh chàng xe thồ kia làm sao đủ trả. Tiền triệu, tiền triệu - nhà quê và nhà quê. Đó là khẩu ngữ được cái anh chàng có bề ngoài sang trọng, lịch lãm ấy phát đi phát lại rất nhiều lần.

Đúng là phải có tiền, phải giỏi giang lắm mới có xe hơi, chứ đùa à! Nhưng thật nực cười, cách hành xử của anh ta lại hoàn toàn trái ngược với vẻ lịch lãm ấy. Đúng là tiền triệu, to lắm chứ, xót lắm chứ - xót hơn cả rách da, rách thịt mới nổi khùng ầm ầm lên thế. Nếu vỡ kính, vỡ đèn hậu tôi cam đoan anh ta sẽ ngất xỉu. Tiền mà! Trong túi anh ta có lẽ rất nhiều tiền, nhưng đầu anh ta chắc chắn là trống rỗng. Tiền mà! Sợ gì lũ nhà quê!

A Sáng (Vietimes)

Ý kiến của bạn về bài viết này
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   
   
CÁC TIN KHÁC
Sữa nhiễm melamine: PHẢI HUỶ. Bộ Y tế đừng do dự!  (20/10/2008)
Một cách làm "Mùa đông ấm" ở Cao Bằng  (18/10/2008)
Bắc Kạn: Núi sụt ở thị trấn chợ Rã  (14/10/2008)
Tiếng gọi tình của người Mông  (14/10/2008)
Đồng tiền giết chết tình máu mủ  (13/10/2008)
Bài 2: Marc Levy có gì đặc biệt?  (10/10/2008)
Bài 1: Khi nhà văn được chào đón?  (09/10/2008)
Vụ Vedan từ góc nhìn văn hóa  (08/10/2008)
Đừng hành động như ở thời nguyên thủy!  (07/10/2008)
Xã hội hoá giải thưởng văn chương - một xu thế mới?  (06/10/2008)

Chinh phục cực Tây Apachải
"Từ điển nuôi trẻ": Trách nhiệm nghĩa là... Vô trách nhiệm!
Chuyện nhặt dọc đường
Sao nỡ lừa cả con trẻ?
Đừng buộc những dòng sông phải “thay lòng đổi dạ” (Phần II)
Tôi muốn biết mặt các vị giết dòng sông Thị Vải!
Đừng buộc những dòng sông phải “thay lòng đổi dạ” (Phần I)
Khóc một dòng sông qua đời
Bao giờ người Việt mới "dở hơi"?
Trung thu này bạn định đón trăng ở đâu?
Trả lại Trách nhiệm: Vì sao EVN?
Ngẫm nghĩ từ lòng tự trọng của Trương Nghệ Mưu
 
 

© VieTimes – Chuyên mục của Báo điện tử VietNamNet - Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
® Ghi rõ nguồn “vietimes.vietnamnet.vn” khi trích dẫn lại từ website này.
Tòa soạn: Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội, Điện thoại: (04)3772-2729 * Fax: (04)37725264 * E-mail: vto@vietnamnet.vn