TRANG CHỦ BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT BẠN ĐỌC VÀ TÒA SOẠN ĐẶT VIETIMES LÀM TRANG CHỦ
Người quan sát Đối thoại Việt Tiếng gọi số phận Chuyên đề Tính cách Việt Nhiệt kế văn hoá Câu lạc bộ tỷ phú Khoa học giới tính Ngàn ô cửa thế giới
Tìm kiếm :
  

Đứa trẻ nghiện ma tuý 6 tuổi và đá núi mỏi mòn...
Thứ tư, 11/6/2008, 07:00 GMT+7

Người ta bảo, con người ta bình đẳng trước tình yêu, tri thức… và cả nỗi đau. Bà mụ Tạo hoá nặn ra từng con người một cách rất có trách nhiệm, nhưng những cơ thể tật nguyền cũng chẳng vì thế mà không đau đáu xuất hiện. Miền xuôi, miền ngược, ở ta, ở tây đều đều có người kém may mắn. Song, trên bắc ải xa xôi huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai ấy, giữa mịt mù mây sữa, giữa vầng trán bằng đá tảng nhô cao của xứ sở, cuộc sống của những số phận tật nguyện mang cái vị đắng thật khó hình dung. Nhói buốt. Họ mỏi mòn, lăn lóc như viên đá núi mồ côi…



Hai em bé này sống trong hang núi như người... nguyên thủy ở tỉnh Lào Cai, một trong hai bé gái đã nghiện thuốc phiện ở tuổi lên 6. Bố mẹ các cháu đều là những con nghiện nặng. Họ dường như đã bị bỏ quên, chính quyền địa phương chỉ "đẩy đuổi", thậm chí đốt hang của họ để tránh nhếch nhác cho vùng du lịch Sa Pa. Cháu bé chỉ được đưa đi xét nghiệm, đi học chữ và "cắt" ma túy khi có chúng tôi (nhà báo) và các nhà hảo tâm vào "giải cứu". Đây là một bài toán buồn khi nghĩ về lương tâm của người cán bộ cơ sở. - Ảnh: Đỗ Lãng Quân



Giữa hoang vu, mây vần vũ đuổi nhau để hiện ra một khu nhà đang chình tường (đắp nện đất) ở thôn Hồ Sáo Chải, xã Thào Chư Phìn. Ông Vàng Chỉn Lìn, 61 tuổi đang thuê mượn người cả khu vực đến đào đất chình ngôi nhà sừng sững, bờ tường dày tới 60cm cho thằng con trai mới cưới vợ. Trong số những người đàn bà cầm chày lớn đứng trên bờ tường cao đang được tiếp tục đóng khung, nện chình đất, có một người địu con. Mắt đứa bé buồn bã hơn cả mọi sự tật nguyền trên thế gian này. Đôi chân, đôi tay nó mềm oặt. Nó không biết làm bất cứ việc gì, ngoài một câu Chư tha bằng tiếng Mông, đại ý có nghĩa là không thích. Cháu đã 8 tuổi, không đi lại, không tự lo ăn uống và bài tiết được. Cháu cũng không biết khóc hay cười lên thành tiếng. Nước mắt nó rỉ ra và hãn hữu lắm nó mới thốt ra hai tiếng Chư tha. Cháu tên là Vàng Seo Cối.

Căn lều căng tạm bằng nilông lật phật gió là góc duy nhất khả dĩ bớt giá lạnh cho Cối. Mẹ thả Cối vào bên bếp lửa, lửa thổi thốc lên những là tàn tro bụi, Cối lật khật, chân tay nhẽo nhèo, lúc đổ ra phía trước, lúc ngả ra phía sau. Chị Thào Thị Ché buông chày giã đất đỏ, chạy vào kê hai khúc gỗ nhỏ vào hai bên mông Cối. Cối ngồi im với cái mông nhọn hoắt, bê bết, lép nhép bùn đất. Nó gập người như thanh đóm nhỏ, áp mặt vào hai bàn chân tím tái đờ đẫn duỗi thẳng trước mặt mình. Và khóc.

Sau đây là cuộc trò chuyện (qua phiên dịch) của tôi với chị Ché:

- Lúc đẻ ra, cháu Cối thế nào?

- Nó nặng khoảng 4kg, mình đẻ ở nhà, bố nó (anh Vàng Seo Chúng) cắt rốn. Lúc ấy nó không bị bệnh như thế này, qua một trận ốm, nó bị liệt. Mình 42 tuổi, chồng mình 38 tuổi, hai vợ chồng đẻ được 5 người con, đứa lớn 22 tuổi rồi mà.

- Nó biết làm cái gì, sau 8 năm nuôi, hả chị Ché?

- Nó như là người đã chết rồi ấy, mình đi làm về lúc nào thì khắc cho nó ăn lúc ấy thôi. Làm gì Cối nó cũng không biết làm.

Lời người viết:
Qua xác minh từ chính quyền xã, cha mẹ cháu Cối và bà con lân cận, chúng tôi được biết, cháu không được hưởng bất cứ đồng tiền trợ cấp nào hàng tháng (dành cho hộ nghèo hay người tàn tật). Mẹ cháu cho biết, cũng chưa có một đợt nào con chị được người có chuyên môn khám bệnh nên chị cũng chẳng biết cháu bị bệnh gì. Cháu lăn lóc đã 8 năm nay ở góc nhà, hoặc ở góc núi, góc lều khi theo mẹ đi làm lụng, kiếm sống. Sau khi nhận quà của chúng tôi, bất ngờ, bé Cối biết vui, đôi tay tưởng như không còn máu chảy thịt ấm nóng của nó cứ huơ huơ lên, đập vào vai áo khách. Tôi biết, cháu biết nghĩ, biết vui buồn, chỉ có điều chẳng có ai ghé tai, chìa tay ra để hiểu được cháu cả.

Thôn Sử Pà Phìn, xã Quan Thần Sán, huyện Si Mai Cai. Sau cả tiếng đồng hồ đi bộ vượt những đỉnh núi trơn trượt sau mưa, tôi và Chủ tịch UBND xã Ly Xuân Lẩu đã có mặt ở ngôi nhà hoang mốc của bố con ông Ly Seo Páo. Ông Páo ngoài 60 tuổi, bị liệt nửa người bên trái, tay hầu như không cử động được, chân trái chỉ kéo lê được trên mặt đất. Vợ ông, bà Tẩn Thị Say, chết cách đây đã 30 năm, ông Páo ở một mình, làm rẫy, nuôi con. Đến khoảng năm 1986, thì ông thấy người đau tê dại, nửa thân bên trái cứ đờ đẫn dần, rồi không còn cảm giác gì nữa. Không có tiền. Chưa một lần trong đời được ra khỏi bản để đi khám bệnh, ông Páo cũng chẳng biết mình bị bệnh gì. Hàng ngày, ông Páo tiễn con về nhà chồng rồi lết dậy tự nấu cơm, tự người già tàn tật chăm sóc cậu con trai nay đã ngoài 30 tuổi bị tâm thần (tên là Ly Seo Phềnh).


Bố mẹ của bé Dung trong hang núi
(bé Dung nghiện thuốc phiện khi mới 6 tuổi).
Ảnh Đỗ Lãng Quân


Giữa trưa, tôi và ông Lẩu vào. Căn nhà mốc thếch, chuột đào hang hốc xuyên qua bờ tường, góc tường đổ được chống bằng những khúc gỗ mục lêu bêu. Ngồi trong nhà, nhìn bầu trời rất… khoáng đạt. Bà con trong khu vực hầu hết dựng nhà với bờ tường đất nện, để tránh chuột đào hang phá nhà, họ bao giờ cũng nuôi mèo. Song, ông Páo nghèo đến kiệt cùng, hai bố con ông Páo không tự chăm sóc cho mình được chứ nói gì đến mua mèo về hầu hạ. Thế là chuột hành hoành, chúng đào đến độ… sập nhà. Ông Páo bảo bố con ông chưa bao giờ ông được khám bệnh, cũng không được trợ cấp dành cho người già cả, cô đơn, tàn tật, nuôi con tâm thần - đại loại thế. Chủ tịch Lẩu vừa phiên dịch vừa xác tín câu chuyện. Tôi bần thần nghe nỗi đau ngấm vào mình rất ngọt. Ông Lẩu tưởng tôi không hiểu ý, mới cầm bút, vụng về viết vào sổ tay của nhà báo dòng chữ quốc ngữ, nguyên văn: “Chưa bao giờ (bố con ông Páo) được đi viện khám chữa”.

Đói, đói khủng khiếp. Ông Lẩu hỏi bằng tiếng Mông: Còn đồng nào trong túi không. Không còn. Hôm qua ăn cơm với gì? Chỉ ăn cơm thôi, không có cả rau nữa. Còn cơm không? Mở ra khắc biết. Tôi mở nồi, trong đó chỉ có một cái thìa rỉ, dăm hạt cơm nâu xám thiu chảy nước. Đám bát độ dăm chiếc nằm mốc thếch, ngầu bụi trên chiếc ghế gỗ mục có mỗi ba chân. Dễ đến dăm năm nay, hai bố con ông Páo ăn trực tiếp mỗi người một cái thìa vục vào nồi. Chỉ ăn cơm với muối thôi. Bao lâu rồi ông chưa ăn thịt? - ông Lẩu lại hỏi. Trả lời: Lâu lắm rồi, không còn nhớ nữa. Chắc là từ Tết. Căn nhà sắp đổ rồi, ông Páo buồn không? Buồn lắm. Buồn vì mình không tự làm lấy mà ăn được. Thằng Phềnh thì vài hôm lại cười sằng sặc bỏ nhà đi, nó vào trong núi, ngu lắm cơ, nó nhặt quả bí, bẻ ngô trên nương mà ăn sống. Nó ở trong hang cả tuần rồi cũng biết mò về.

Chân ông Páo run rẩy cắm xuống vũng bùn ở trước cửa tiễn khách. Ông lại ngồi vào thổi lửa một cách kỳ công, tấm thân bên trái bị liệt xiên xẹo một chốc rồi đổ kềnh. Vừa gượng dậy, ông vừa khóc. Lấm lem bùn đất. Chủ tịch Lẩu ý nhị quay lại căn nhà, dựng ông Páo dậy, lẩm bẩm với tôi: ông này già lẫn, cho ông ấy tiền, ông chẳng biết giữ đâu, có khi lại ném vào bếp lửa. Tết năm nào tôi cũng mổ lợn, cũng đem cho ông ấy một đùm cho đỡ tội nghiệp. Mỗi phiên chợ, bà hàng xóm lại nhẫn nại đem ít thuốc lào, ít muối trắng đến cho ông Páo. Vẫn còn nhiều người tốt lắm, dẫu vài người là anh em, con cháu ruột rà của ông Páo đã bỏ mặc bố con ông từ rất lâu rồi…


Ông già này là nhân vật được đề cập trong bài. 20 năm không được khám bệnh, ông tàn tật, cô đơn, nuôi đứa con tàn tật, cả năm mới được hàng xóm cho "thưởng thức" một miếng thịt! - Ảnh: Lãng Quân


Lửa được nổi thốc lên, hòn than lăn vào bên chân trần trên nền đất ướt của thằng Phềnh, nó mặc kệ, nhe răng ra cười. Cái cười lạnh sống lưng. Bỗng dưng, ông Páo kéo tay tôi lại nói thảng thốt một chập, Chủ tịch Lẩu phiên dịch: “Tao buồn vì tao biết ăn mà không biết làm một cái gì”. Rồi là ông Páo im lặng cho đến khi chia tay, khi mắt tôi không còn trông thấy bản Sử Pà Phìn nữa. Trong thời gian lăn lộn với núi rừng Quan Thần Sán, tôi đã hỏi hầu hết cán bộ liên quan trong xã một câu: Sao gia đình ông Páo không được hưởng một đồng trợ cấp cô đơn, già cả, tàn tật, điên loạn nào theo quy định của Nhà nước. Sao 20 năm qua ông không được khám bệnh một lần? Sao hàng chục năm qua không ai sớm đề nghị để những viên đá núi lăn lóc, tận khổ kia được hưởng chính sách nhân đạo của nhà nước? Sao không ai báo cáo, đề nghị? Trong khi, nỗi nghèo, đói, rét, sự tuyệt vọng gia đình ông Páo là nỗi khổ hơn mọi nỗi khổ rồi.

Cuối cùng, cán bộ xã cũng xác nhận một thông tin, mới đây thôi, đã có phiếu điều tra về người tàn tật trong khu vực được hoàn thành. Người ta đã viết vào phiếu ấy rằng, đề nghị có sự hỗ trợ tiền trợ cấp cho gia đình ông Páo. Ông Páo và cháu Cối – hai ví dụ về nỗi đau tật nguyền ở sau núi nó mang một phong vị lạ lùng, nó làm người ta nhức buốt không chỉ vì sự kém may mắn của số phận con người, sự vụng tay của bà mụ Tạo hoá; mà hơn thế, ở đó có cả sự quên lãng nào đó, sự khuất lấp bởi nách núi và mây mù nào đó. Có thể chẳng ai vô cảm cả, nhưng rõ ràng đã có những kiếp phận bị bỏ quên sau nách núi. Không lẽ, chúng ta cứ để họ cô độc, câm lặng, héo hắt gánh trên vai số phận tật nguyền của mình rồi mỏi mòn, kẽo kẹt lết đi cho hết kiếp...?

Lãng Quân (Vietimes)


PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT
l Lê mai thao - Hoà Bình - maithao63hb@yahoo.com

Mình thích đọc bài viết của bạn. Cám ơn vì những câu chuyện thật xúc động và đau. Mọi người xúc động và chia sẻ không chỉ bởi từ hiện thực mà còn bởi chính tấm lòng của bạn với những kiếp người bé mọn heo hắt. Tại sao đất nước mình vẫn còn để những cảnh đời như vậy?Tại sao?

Lê Hoàng Tùng - - lehoangtung@haiphong.gov.vn

Khi đọc bài báo trên tôi không sao cầm nổi sự xúc động.  Chỉ mong sao Chính phủ và nhà nước có nhiều hơn các chương trình hành động dành cho bà con đồng bào dân tộc miền núi, để giúp họ có một cuộc sống đàng hoàng hơn. Đảng và nhà nước cần phải đẩy mạnh ưu tiên nhiều hơn các dự án, các nguồn kinh phí hỗ trợ cho bà con dân tộc thiểu số. Chúng ta cũng hãy cùng nhau thành lập các tổ chức phi chính phủ để giúp đỡ cho đồng bào miền núi như " Chương trình Hà Giang chia sẻ tấm lòng" chẳng hạn điều đó sẽ phần nào chia sẻ được những khó khăn với đồng bào vùng sâu vùng xa. Xin cám ơn tác giả bài viết đã chuyển tới cho bạn đọc một bài viết hay và nhân đạo, xin tác giả ghi rõ địa chỉ của những thân phận trong bài viết để bạn đọc có thể chia sẻ phần nào với họ.

Hương Trà - Kwạngu - Korea - htra26112002@yahoo.com

Trên đời này còn quá nhiều những mảnh đời bất hạnh, biết đổ lỗi cho ai đây? Mong sao chính quyền địa phương sớm có những biện pháp hữu hiệu giúp đỡ những con người tội nghiệp này. Thật sự cảm thấy xót xa sau khi đọc xong bài viết này.

Nguyễn Thị Hương Giang - Chuyên viên phòng Tổ chức Hành chính, Liên đoàn xiếc Việt Nam - giangcircus@yahoo.com.vn

Thật sự cảm ơn nhà báo LÃng Quân rất nhiều. Tôi biết, khi Nhà báo viết lên được những dòng chữ của phóng sự này đã có biết bao khó khăn, gian khổ cộng với sự trải nghiệm lòng mình. Tôi nhìn thấy cả mồ hôi và nước mắt của Lãng Quân hiện lên theo từng dòng chữ. Đó là tấm chân tình của Nhà báo đối với bà con nghèo vùng cao. Chúng ta không chỉ giúp đỡ những con người như thế bằng những đồng tiền và vật chất mang tính từ thiện, chúng ta cần tạo cơ hội để họ có thể kiếm ra được miếng cơm manh áo do chính sức lao động của họ, chúng ta cũng cần cảm ơn những Nhà báo như LÃng Quân. Một lần nữa, xin cảm ơn Anh !

Trần Hùng Cường - Hà Tĩnh -

Cảm ơn bạn về bài viết,bạn ở nơi xa vậy mà còn biết được những mảnh đời bất hạnh cùng cực vậy,còn những con người là cán bộ trực tiếp ở đó họ đã làm gì vậy? Họ được hưởng lương của Nhà nước để bỏ rơi những số phận đó sao? Hy vọng qua bài viết này những người có trách nhiệm hãy ghé vai gánh vác công việc mà Nhà nước đã giao cho họ,hãy đánh thức tính đồng loại đã ngủ quên trong mình bấy lâu đi.

Tuyết Vy - - tuyetvy207@gmail.com

Cám ơn bạn vì từ ngữ rất súc tích và cô đọng, gợi tả được hết nỗi khổ cực & bất hạnh của người dân khi đã lỡ được sinh ra ở một vùng đất xa xôi, hẻo lánh ấy. Bài viết này đã đọng lại trong lòng tôi một cảm xúc buồn và thương cảm cho những mảnh đời bất hạnh này. Nếu có một tổ chức phi chính phủ nào được thành lập để giúp đỡ những người bất hạnh trên đất nước Việt Nam này thì cho tôi xin được góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào công việc đó.

Lê Cảnh Phúc - Hà Tĩnh - lecanhphuc_ksxd@yahoo.com.vn

Cảm ơn bạn đã có bài viết thật xúc động. Tôi hy vọng xẽ còn có nhiều người cùng góp sức với bạn trong những chuyên mục như thế này. Đồng bào cả nước biết đến, rồi những người có liên quan đến những hoàn cảnh của những số phận, mà bạn nêu trên xẽ có việc làm cụ thể hơn là nói.

KHANH_VY - DAI LOAN - tamai_bennhau_7782@yaoo.com

minh da doc bai ban viet minh dang o xa que huong vn nhung minh biet vn con rat rat nhieu hoan canh nhu vay nhung hoan canh nay do nhung cai gi gay ra ko co cau tra loi boi nguoi giau van cu giau nguoi ngheo van cu ngheo biet den bao gio moi het nhung canh doi day xot xa nay day ai la nguoi co the giup ho khi ma vy cung la nguoi vn nhung hoan canh vy chac co le co phan day du hon ho vy hy vong rang ban nghi len bai nay biet dia chi cua ho co the cho vy biet duoc ko bay gio vy dang o xu nguoi vy hy vong nho nho sau nay vy ve vn co co hoi vy co the den nhung noi do de vy biet va co the giup ho duoc cai gi ko vy cam on ban nhieu boi vy cung mong dat nuoc vn se co nhieu nguoi giup do ho duoc phan nao hay phan do

Hiếu - Yokohama - Japan - pbhieu5282@yahoo.com.vn

Tôi không hiểu số tiền hàng năm chúng ta đóng góp ủng hộ người nghèo đã đi về đâu khi những người thực sự cần đến lại không hề được hưởng. Thật đáng buồn khi biết trên đất nước mình còn có những mảnh đời bất hạnh như thế.

Nguyên Đình Huy - Xã Trung Sơn- Lương Sơn -Hoà Bình - quang_huy835@yahoo.com.vn

Tôi được sinh ra trong một gia đình đồng bào dân tộc, tuổi thơ của tôi may mắn hơn nhiều ngưòi được gia đình cho đi ăn học. Tuy vậy mỗi lần về quê cùng bạn bè vào những bản làng của dân tộc mình ở vùng sâu tôi thấy bà con mình còn khổ quá. Tôicũng đã được chứng kiến chỉ mới đây thôi tôi cuộc sống của bà con, có gia đình nử tháng trời không biết gì là miếng thịt. Chính vì thế đọc bài viết này tôi cảm thấy có một cái gì đó rất chua xót muốn cùng chia sẻ cùng những con người bất hạnh như trên. Mong rằng những chính sách của đảng và nhà nước sẽ được những nhà có trách nhiệm công tâm hơn để nhũng người nghèo khổ kia bớt đi những gánh nặng trong cuộc đời nay.

baolam - hà nội - baolamgiahoang@gmail.com

Tôi giật mình khi đọc bài viết này, không phải bởi tôi bất ngờ vì những cảnh đời bất hạnh đến cùng cực như vậy mà bị lãng quên, tôi giật mình nhận ra mình may mắn và hạnh phúc quá! Cảm ơn tác giả bài viết. Xin ghi rõ địa chỉ của những số phận đau đớn ấy để chúng tôi có thể được giúp họ phần nào

- -

hay lay tien tu nhung ke tham o.de ma ung ho nhung nguoi ngheo kho

Hoài Giang - TP Hạ Long - chinhthocb@yahoo.com.vn

Cảm ơn tác giả Lãng Quân đã vẽ nên bức tranh hiện thực về cái nghèo, cái đói, cái số phận cùng cực. Tôi nghĩ những hiện thực đói nghèo ấy ở vùng núi, vùng nông thôn nước ta vẫn còn nhiều lắm. Hàng năm những cuộc góp quỹ ủng hộ người nghèo, người cô đơn, tàn tật vẫn không ngừng diễn ra. Thế nhưng những đồng tiền ấy có đến được người nghèo không, điều này khó biết được. Trách nhiệm thuộc về các cấp chính quyền từ TƯ đến địa phương. Cảm ơn Lãng Quân nhiều lắm.

 
Ý kiến của bạn về bài viết này
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   
   
CÁC TIN KHÁC
Phép toán buồn ở phía sau sự “phú quý”  (09/06/2008)
Bóng đá Việt chán, Bão giá lớn nhưng còn... Euro: Cứ xem!  (07/06/2008)
Chữ Trinh, sự hoang tưởng, sự thật trần trụi, và giấc mơ nhỏ  (04/06/2008)
Giải Nobel văn học cho Việt Nam, bao giờ?  (28/05/2008)
Thê thảm chuyện rừng, sư cũng rưng rưng lên tiếng  (27/05/2008)
Giáo dục: Hiệu trưởng phải là người có... tri thức lớn!  (26/05/2008)
Những cái cười… suy đồi  (23/05/2008)
Giá gạo: Người làm ra gạo có mua được gạo!?  (06/05/2008)
Chưa đói! Nhưng lại phải ăn "thịt vẹo" rồi!  (06/05/2008)