|
>> Thương hiệu: Món quà lớn của Thượng đế
Phóng viên (PV): Một CEO hiện đại có thể chiếm đến 90% trí tuệ của một công ty. Ông có cảm giác rằng rất ít khi ý kiến của nhân viên sáng tạo hơn ý kiến của ông ?
Tổng giám đốc Nguyễn Tuấn Khải (NTK): Nó có hai ý nghĩa, mình không cẩn thận thì rất dễ rơi vào tình trạng bảo thủ. Có những ý kiến mình đúng còn người khác thì sai, nhưng cũng có cái người ta đúng hơn mình nhiều. Tôi nhận thấy lớp trẻ bây giờ rât giỏi nhưng cái say mê của họ là chưa bằng mình. Tuy nhiên đôi khi kinh nghiệm của người già chưa hẳn là tốt. Tôi lấy ví dụ gần đây tôi phải bãi bỏ chuyện thiết kế bao bì. Ý kiến của mọi người trong công ty có thể tạo nên một thiết kế tốt, hay nhưng quan trọng là xã hội có chấp nhận, có thấy tốt thấy hay không. Đấy mới là điều quan trọng. Thị trường quyết định mà. Nếu bạn cứ khư khư cho rằng mình là đúng, là tốt, mình là nhất thì không bao giờ công ty của bạn tìm thấy sự sống trong đời sống thương mại được. Để đến được cái mẫu số chung khiến xã hội chấp nhận, chúng ta phải đi qua một con đường dài, nhiều gai góc. Bản thân tôi cũng nhận thấy rằng, cái ý tưởng của CEO, ý tưởng của nhân viên cũng chỉ quan trọng ngang với phản hồi của thị trường thôi.
 |
|
Tổng giám đốc Nguyễn Tuấn Khải
|
PV: Hiện tại, thị trường sữa Việt Nam đã có quá nhiều mẫu mã và chủng loại, nhưng ông vẫn cho rằng thị trường sữa ở Việt Nam còn quá nhỏ so với nhu cầu của người dân nên “cứ làm là thắng” ?
NTK: Đúng là “ cứ làm là thắng” nhưng phải là cực kỳ khó khăn. Tiềm năng của thị trường rất lớn vì Việt Nam có hơn 80 triệu dân. Tôi đoán thì thị trường mặt hàng nào hiện nay cũng thiếu, sữa là một ngành sẽ phát triển rất mạnh. Tất nhiên tôi xác định công ty làm thực phẩm là chính, thực phẩm chức năng, thực phẩm dinh dưỡng và đạt được tiêu chuẩn quốc tế đó là tham vọng của tôi. Tôi cũng rất mừng là xây dựng nhà máy có 7- 8 tháng mà tôi đạt được luôn ISO 22.500 về an toàn thực phẩm phiên bản năm 2005, trên thế giới hiện nay chỉ có khoảng 30% đạt được chuyện đó. Công ty tôi cũng tiến luôn một bước nữa là mua thương hiệu của hãng Walt Disney để đưa ra các sản phẩm của Walt Disney. Trước khi sản phẩm được tung ra thị trường bên Mỹ, họ đã đến kiểm tra chất lượng. Họ chuyển sang Mỹ hơn một tháng trời để kiểm tra sản phẩm, và chúng tôi bắt đầu sản xuất và bán được 2 tháng nay ra thị trường này.
PV: Một người chuyên tạo dựng lên các thương hiệu nổi tiếng như ông lại phải nhờ cậy đến một thương hiệu khác của nước ngoài để kinh doanh, ông có sợ mọi người đánh giá ông đã quá già để có thể sáng tạo và làm kinh doanh ?
NTK: Ngay bản thân tôi khi mua được thương hiệu Walt Disney để kinh doanh sản phẩm sữa đã là một sự khôn ngoan rồi. Họ đi khảo sát tất cả các công ty sữa ở Việt Nam để xem họ có nên ủy quyền cho mình không. Đặc biệt là với danh tiếng như Walt Disney, thì họ phải chọn đối tác nào có thể gửi gắm uy tín của họ. Điều đó chứng tỏ công ty chúng tôi đang làm ăn có uy tín nên họ mới chọn. Cái này là xen kẽ để xây dựng thương hiệu, cũng là một hình thức để xây dựng thương hiệu của chính mình.
PV: Ông mong muốn với danh tiếng của Walt Disney sản phẩm của mình sẽ có chỗ đứng trên thị trường nước ngoài ?
NTK: Cái đó là tôi chắc chắn phải làm vì hiện nay thị trường của tôi là thị trường cả Đông Dương. Công ty được độc quyền thị trường Lào và Campuchia. Sắp tới chính Walt Disney thiết kế cho tôi các chương trình tiếp cận thị trường Trung Đông. Hơn nữa khi làm việc với họ mình sẽ tiếp cận được với cách quản lý của họ. Tôi thấy cái đó rất hay cũng là một cách để xây dựng thương hiệu vì khi thương hiệu Walt Disney được tung ra thị trường thì có logo của z’DOZI đặt bên cạnh
PV: Các thương hiệu về sữa của chúng ta ra thị trường nước ngoài cũng chưa có tiếng vang lớn. Theo ông điểm yếu của sữa Việt Nam khi ra nước ngoài là gì ?
NTK: Điểm yếu là thương hiệu. Thực ra dối với ngành sữa chủ yếu nổi tiếng ở châu Âu, Úc ở những nơi có nguồn sữa chính. Mình chỉ cung cấp thị trường nội địa, nếu mình đưa ra nước ngoài thì phải tìm những nước có ngành sữa yếu hơn mình thôi.
PV: Ông nhận xét gì về cái tâm, cái đức trong kinh doanh, trong khi để thành công không phải bao giờ với những điều đó mình cũng đạt được mà trong môi trường kinh doanh như hiện nay đôi khi phải mánh mung , thủ đoạn và cả tàn nhẫn nữa… ?
NTK: Tôi nghĩ rằng đối với những người doanh nhân thành đạt trên thế giới, họ rất nhân hậu. Bạn cứ để ý mà xem tất cả những người làm doanh nghiệp kể cả bên Mỹ họ có thể hiến toàn bộ tài sản cho xã hội . Tôi nghĩ rẵng kinh tế phát triển lên, sẽ có nề nếp thì tình trạng chụp giựt nó dần mất đi. Tôi nghiệm ra rằng những người càng thành công thì họ càng nhân đức. Những người không có lòng nhân đức mà lừa đảo, thủ đoạn … thì sẽ bị sập tiệm . Các nhà tư sản cũ khi cách mạng cần họ sẵn sàng cống hiến tiền bạc cho đất nước......Tôi cam đoan rằng nếu cứ chụp giựt thì không tồn tại được lâu , sớm muộn rồi cũng thất bại
PV: Điều ông tham vọng nhất mà chưa đạt đựợc là gì ?
NTK: Quan trọng nhất là thương hiệu và uy tín của z’DOZI. Tôi đã nói rằng thương hiệu thì phải có thời gian thử thách nhưng uy tín thì phải xây dựng ngay từ đầu. Có nghĩa là tất cả những gì trên thương trường có rủi ro thì phải có bài bản để chống cái rủi ro này, mà chống rủi ro thì phải trung thực có nghĩa là có lỗi thì phải nhận chứ không thể đùn đẩy . Khi anh mang hộp sữa ra thị trường rồi thì nếu có lỗi ở nhà máy, lỗi ở các cửa hàng cũng là lỗi của anh, phải nhận thức được như thế mới có thể giải quyết được vấn đề trên thương trường. Tôi nghĩ rằng khi giải quyết được khâu chất lượng và thương hiệu là thành công. Mà chất lượng trong ngành thực phẩm thì không tránh khỏi rủi ro, và tôi nghĩ rằng công ty phải học PR.
PV: Đã từng làm quản lý ở cơ quan nhà nước, rồi quản lý một công ty tư nhân, hai hình thức kinh doanh đó với ông có khách nhau nhiều không?
NTK: Tôi thì thấy hai hình thức đều cho tôi thoải mái , giai đoạn đầu tiên thì đất nước chưa phát triển thì phải làm đúng con người của thời kỳ đầu, tôi đi quân đội nhiều năm làm ngoại giao làm cả sản xuất. Thời kỳ đó là thời kỳ hạnh phúc nhất. Tôi có được ngày hôm nay chẳng qua là cũng được nhà nước đào tạo chứ không được như thế này đâu. Tôi có rất nhiều điều kiện đi nước ngoài rồi. Làm việc ở Bộ Nông nghiệp thì được đi và làm việc tất cả các thôn các xã các huyện ở nông thôn. Đi nhiều như thế thì tôi cũng hiểu đựợc nhiều vấn đề. Đấy là cái đào tạo vô cùng to lớn mà nhà nứơc dành cho tôi. Và cuối cùng thì cái gì tôi cũng ham mê. Thời kỳ khi làm việc quan chức nhà nước thì tôi không trễ nải, cái gì tôi cũng làm trọn vẹn. và tôi cũng nói với con cái việc học tập cũng vậy phải đi từng bước.
|

|
|
"Cái gì tôi cũng làm trọn vẹn và tôi cũng nói với con cái việc học tập cũng vậy phải đi từng bước."
|
PV: Mình đã nhập WTO được hơn 1 năm thì thị trường mình mở toang cho các đối tác đại gia nước ngoài chắc chắn là sự cạnh tranh rất lớn ?
NTK: Đối với ngành sữa của Châu Á thì anh nào cũng xêm xêm nhau. còn ở châu Âu giá sữa rất cao đối với người nông dân cho nên cạnh tranh sữa ở Việt Nam khi vào WTO không có ảnh hưởng mấy. Có chăng chỉ là khó khăn chung của cả thị trường thế giới. Anh phải tự lựa chọn. Anh phải đáp ứng cho những những đất nước có thu nhập thấp cái đó mới là khó khăn .Cho nên khi thành lập doanh nghiệp tôi cũng phải chọn cái ngành mà cạnh tranh được với các nước Thái Lan, Singapore
PV: Theo ông điều gì khiến các thương hiệu sữa như Cô gái Hà Lan thành công ở thị trường Việt Nam?
NTK: Sự thật thì sữa Cô gái Hà Lan là công ty không lớn của Hà Lan nhưng nó rất thành công tại Việt Nam. Tôi biết rằng nó không thành công ở nước khác. Khi đến Việt Nam phải nói rằng nhà đầu tư đó đã tận tình hơn . Tôi nghĩ rằng nên lấy gương của họ mà làm. Họ quản lý về kỹ thuật, quản trị cực tốt . Mọi ngưỡi hãy làm như họ thì sẽ thành công. Họ rất tỉ mỉ. Họ không phải là thương hiệu lớn. Họ thắng lợi vì họ hiểu thị trường VN. Họ dùng cả người Việt Nam. Chất lượng của họ thì rât tốt. Tôi cũng đã thuê người uống thử, để đánh giá, cho điểm đối với sản phẩm của tôi và của họ. Tôi nhận được kết quả là của tôi và sữa cô gái Hà Lan là ngang nhau, nếu bỏ ra uống chung có khi không phân biệt được sản của hãng nào nhưng vì thương hiệu của tôi chưa nổi tiếng, vậy nên tôi nói rằng họ giỏi hơn trong quản lý.
Việt Cường (Vietimes) thực hiện
|