Cập nhật cuối: 7/6/2010 15:12:15    
 
- Bí mật rung động “huyệt đạo trai tân” giải oan tội hiếp dâm   - Đì tìm gốc gác một loài cây   - Trường ca Trường Sơn - Ngọn lửa và tiếng hát   - Mai Văn Phấn & công nghệ cách tân thơ   - Người đàn bà chỉ tưới hoa đêm   - Người đàn bà trong Mùa hoa cải bên sông   - Nhà văn đầu tiên và mãi mãi của tôi   - Các chuyên gia của Bộ Y tế đã làm việc kiểu gì?  
"Bản tường trình giấc mơ đi vắng"
(13:10, 30/11/2009)
QUẢNG CÁO TẬP THƠ “BẢN TƯỜNG TRÌNH GIẤC MƠ ĐI VẮNG”

Thưa bạn đọc gần gần xa xa!

Được sự trợ giúp của Nhà xuất bản Thanh Niên, tôi vừa làm một việc hết sức lãng mạn giữa lúc cuộc khủng hoảng tài chính đang chệnh choạng bước qua cơn suy thoái, đó là in một tập thơ mới! Tất nhiên, dự án lãng mạn kỳ khôi ấy, không thể nhận được một đồng lẻ nào từ vốn kích cầu của Chính Phủ. Ngay khi cặm cụi viết thêm vài bài báo để kiếm tiền in thơ, tôi đã nắm chắc chuyến đi buôn thi ca này nếu không lỗ vốn từng phần thì cũng lỗ vốn toàn phần. Thế nhưng, nhìn 1000 cuốn sách rời khỏi nhà in với dáng vẻ tương đối trang nhã, tôi cảm thấy thật bất công, nếu mỗi tập thơ không được xem như một sản phẩm trong nền kinh kế hàng hóa tác động từng ngày lên đời sống chúng ta. Vì vậy, bằng thái độ cầu thị của một nhà sản xuất tử tế, tôi lại quyết định quảng cáo thơ!

Nhiều năm rồi, các nhà sách sang trọng và lộng lẫy án ngữ ở nhiều đường phố trung tâm của những đô thị lớn, đã không còn mặn mà với chuyện phát hành thơ. Người yêu thơ mất dần cơ hội tiếp cận với thơ, khiến ham muốn in thơ bỗng trở thành thứ phẩm hạnh kiêu sa và ngậm ngùi của những người làm thơ. Hầu như tập thơ nào cũng nhọc công tác giả mang đi biếu khắp nơi, nhưng chẳng hiểu vì sao thơ vẫn giống như món quà không nhiều người thích nhận. Tôi có hai người bạn thân từ thuở học trò, sợi dây gắn kết chúng tôi là thành tích chia nhau về chót tất cả cuộc thi chạy tổ chức ở trường. Vậy mà cái đặc tính chân ngắn gối yếu ấy đã không còn đeo bám hai người bạn tôi. Nhân tuổi 30, ba đứa rủ nhau thi chạy tại công viên Lê Văn Tám, nơi có ít thiếu niên 8 tuổi nhưng có nhiều ông bà lão tập dưỡng sinh để mong hưởng thọ trên 80 tuổi. Kết quả, tôi vô cùng kinh ngạc về tốc độ chạy của hai người bạn. Người chạy nhanh nhì giải thích, do anh ta thường xuyên bị vợ rượt đánh! Người chạy nhanh nhất giải thích, do anh ta có thói quen đến quán 81 tụ tập văn nghệ sĩ và liên tục bị túm áo lại để tặng thơ, nên hình thành phản xạ tung cẳng thoát thân! Bởi lẽ đó, thỉnh thoảng cái nô nức một công dân của nước Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới chợt thức dậy trong tôi, thúc giục tôi hân hoan được bán thơ và biết đâu may mắn bán được thơ!

Tập thơ mới của tôi có tên gọi “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” dày 80 trang, gồm 32 bài thơ và 4 phụ bản do họa sĩ Nguyễn Thị Hiền vẽ. Sau khi học lóm bà chủ quầy tạp hóa đầu xóm vài phép toán cộng trừ nhân chia một cách chi ly, tôi treo giá mỗi tập thơ 20 ngàn. Cái giá này so với một ký thóc của nông dân thì hơi đắt, nhưng so với một ly cà phê của công chức thì khá rẻ. Dẫu đắt dẫu rẻ thì qua tập thơ, tôi cũng đã chân thành bộc lộ tâm tư của mình về “thế kỷ chúng ta đang sống có giấc mơ dài hơn nước mắt” và nỗi ám ảnh “người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa”.

Thưa bạn đọc xa xa gần gần!

Khi quyết định quảng cáo “Bản tường trình giấc mơ đi vắng”, tôi đã bắt chước những copywrite ngồi nghĩ dăm ba cái slogan chiều chuộng thị hiếu người tiêu dùng như “Đọc là nghiền!” hoặc “Ám ảnh khó phai” hoặc “Thanh lọc tinh thần không lo bị tức”, để độc giả khi mua cảm thấy tập thơ có vẻ hay, và khi đọc cảm thấy tập thơ hình như hay, và khi khép sách lại cảm thấy tập thơ à thì ra cũng hay. Tuy nhiên, tấm lòng của tôi trong “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” gói gọn bốn câu: “Ba mươi tuổi không còn nhiều ước vọng nữa. Tôi chỉ muốn viết một lá thư vỏn vẹn mấy dòng. Gửi chàng trai Việt thế kỷ sau giống tôi: Chúc mừng bạn là công dân một cường quốc!”, nên tôi mơ ước bạn đọc sau khi buông tập thơ nhỏ bé của tôi sẽ thao thức một điều gì đó cho riêng mỗi người. Từ thẳm sâu trái tim mình, tôi mơ ước bạn đọc trẻ thay vì loay hoay như tôi giữa ngổn ngang chữ nghĩa, hãy bắt đầu công việc bản thân khao khát như Henry Ford ngày lái thử chiếc ô tô được lắp ráp theo dây chuyền chuyên nghiệp, như Walt Disney ngày phác thảo thế giới hoạt hình thần tiên, như Ray Kroc ngày vừa nhấm nháp hambuger vừa mường tượng chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh McDonal. Ở xứ sở chúng ta, những lời ngọt lạt khen chê đủ làm nhau mỏi mệt rồi. Hãy hướng sự sáng tạo đến một thương hiệu Việt bước ra khỏi biên giới, và đi càng xa càng tốt!

Thưa bạn đọc xa gần, gần xa!

Tôi quảng cáo “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” không phải nhằm thu lợi từ tập thơ. Tôi quảng cáo để tự an ủi mình giữa thời buổi cái gì cũng lên giá, chỉ có nhân phẩm đang có nguy cơ xuống giá, và thi ca thì đã rớt giá! Tôi quảng cáo thơ chưa hẳn đã bán được thơ, nhưng tình cờ bạn đọc liếc mắt qua những dòng quảng cáo này cũng giúp tôi có phút giây tự tha thứ cho mình khi hình dung những cánh rừng xanh biếc bỗng có một gốc cổ thụ bị đốn ngã để làm giấy in!

Sài Gòn, 11-2009

LÊ THIẾU NHƠN

 


KHỞI HÀNH

Quên trăm câu thơ vẫn nguyên một nỗi buồn
Tôi nặng trĩu tôi trong thế giới im lìm
Người tìm lợi danh bất chấp thủ đoạn
Người chọn an phận ngoảnh mặt quay lưng
Tôi tìm gì
tôi chọn gì
chân trời chầm chậm

Không lẽ quay về nhà với mẹ chiều xưa mưa muộn
Không lẽ đến chỗ hẹn với em lận đận ân tình
Tôi sợ sự bình yên giả tạo
Tôi sợ sự bình yên sóng ngầm

Muốn nán lại mùa thu phấp phổng
Sao heo may ám ảnh cánh buồm
Nỗi xa khơi lênh đênh ngờ vực
Nỗi xa khơi lạnh buốt riêng mình

NGÃ RẼ GIẤC MƠ

Trong những giấc mơ thụ động và thúc thủ
Tôi muốn bật dậy nghiêm ngắn viết một bài thơ
Một bài thơ chập chờn từ yếu đuối những cơn phẫn nộ
Tuổi ba mươi tôi bắt đầu lo sợ
Bình yên khuôn mặt không thể che xao xác tâm hồn
Danh vọng màu gì, lương tri màu gì?
Tôi bất lực nhìn tôi ngơ ngác
Cuộc đời này sẽ chẳng cần tôi đâu
Nếu tôi không biết nghĩ cho người khác
Sao xã hội vẫn nghèo nàn?
Sao đất nước vẫn chậm chạp?
Chữ nghĩa thi sĩ nào khóc gió, khóc mưa?
Bài thơ lầm lũi giấc mơ tôi vỏn vẹn một suy tư
Trước khi làm công việc cụ thể, lẽ ra phải hỏi
Quê hương được gì, xứ sở được gì, cộng đồng được gì?
Còn tôi hỏi bản thân được gì?
Thì điều đó có phải là nỗi bất hạnh của dân tộc không?

BÀI CA SÓT LẠI TRONG IM LẶNG

Nếu viết dăm câu thơ tăm tối có thể xua tan những giấc mơ ngột ngạt. Tôi đã không thở dài cơn mưa day dứt đôi mắt bạn bè. Chữ nghĩa bất lực dần, chữ nghĩa xa vắng hơn. Thi sĩ buồn quay mặt vào đêm khuyết…

Tôi cố bơi qua những ngày hụt hẫng. Không dám chìa tay về phía kẻ yếu lòng. Sự thật đe dọa dạ dày. Sự thật tổn thương nhân cách. Cuộc đối đầu lạnh lẽo niềm tin.

Mười ngón tay tê cóng trên bàn phím
Mười ngón tay thèm khát khúc tráng ca
Mười ngón tay dày vò một số phận

Hay khép lại đợt gió vô tình?
Hay khép lại mùa trăng phẫn nộ?
Hay khép lại vòm cây sấm sét?
Hay khép lại lầm lũi lá rơi?

Người khôn đã rón rén bỏ đi. Người dại đã hỉ hả bỏ đi. Tôi còn nghe âm u phố cũ!

Sài Gòn, 9-2009

BẤT CHỢT RÙNG MÌNH
 

Ban ngày bị cơn lốc táp bụi đường vào mặt
Đêm về nắn nót viết: hôm nay kỷ niệm lùa một thoảng gió heo may!
Gượng nhẹ hơn, lãng mạn hơn trở thành ngón nghề tự vệ thi ca
Tôi không còn kiên nhẫn đuổi theo bài hát tuyệt vọng
Bài hát từng hồi hộp khao khát khuất xa…

Đồng nghiệp tung hô hậu hiện đại giễu nhại xã hội
Ôi, sự bất lực khó chịu đến thế ư?
Trốn tránh vào đâu cũng hao mòn trai trẻ
Cha già, nhà xiêu, vợ dại, con thơ
Sự thật giản dị như vết chém triền miên trên thân cây buồn tẻ!

Tôi kỳ lạ chính mình giữa loay hoay lạ kỳ
Sao cứ thấy bàn tay chụp giựt đè lên bàn tay cặm cụi?
Lo cận thị cao độ, mỗi tuần tôi đo mắt một lần
Người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa!

ÁM ẢNH

Tôi đi trên cơn mê vạch sẵn
Cơn mê vô định giữa hai bức tường trắng
Bức tường nào lao xao oan hồn
Bức tường nào ồn ào thù hận
Tôi nhón chân, tôi nhón chân!

Người trước mặt tôi khóc giống như cười
Người sau lưng tôi cười giống như khóc
Tôi không nghe. Tôi không nghe

Tôi lẫn vào mờ mịt ảo ảnh
Tôi lẫn vào thác loạn đa ngôn
Tôi đánh mất thơ giữa hai bức tường trắng!


BA ĐOẢN KHÚC CHO MỘT NGƯỜI

1.
Anh nhớ cả buổi chiều hôm ấy nhờ một khuôn mặt
Một khuôn mặt đang cười xào xạc cỏ cây
Em đứng lẫn vào ngọn gió cuối mùa thao thức
Để bầu trời Bảo Lộc muộn giăng mây
Đôi môi anh gặp, tiếng hát anh cầm
Sao không tin tình yêu có thật
Em đợi gì đường xa đèo dốc
Đã tưng bừng hoa cẩm chướng hoàng hôn
Xin ở lại đây một cơn mưa cũ
Áo em về bay ngược niềm thông xanh!


2.
Anh không bỏ cuộc
Anh chọn cách khác để yêu thương
Một mái nhà em không đến ở
Một dòng sông em không trở về
Một ngọn đồi trắng xóa gió ban mai
Cuộc sống mang cho anh quá nhiều nghi ngờ
Chỉ phía riêng em không cần tự vệ
Chút niềm tin bé nhỏ không thể giữ chân người muốn xa nhau
Vẫn đủ anh ngồi mong ngóng đôi mắt buồn chiều tắt nắng
Nếu em lẻ loi bước qua ngày giá lạnh
Thì cô độc trong anh tăng gấp vạn lần


3.
Ngay những vết bụi dưới gót giày anh cũng có ẩn số con đường
Làm sao biết lúc này em nơi nào lặng khóc
Hạnh phúc vốn rất mong manh trước khi hai ta cách mặt
Và thương nhớ mỗi ngày cứ bấp bênh thêm
Anh đã thức trắng nhiều đêm
Viết hàng trăm câu thơ có thể em không bao giờ đọc
Anh lo một đợt gió trái mùa, một trận mưa bất trắc
Em nhỏ nhoi giữa thị phi phố phường
Tha lỗi cho nhau
Chuyến xe đong đưa nẻo người toan tính
Anh thắp ngọn đèn miền khuya khoắt em xa!



NỬA ĐÊM VỚI ĐỒNG NGHIỆP

Anh hãy nói dùm tôi lý do cầm bút
Vì mấy đồng thù lao còm cõi
Vì mấy lời khen ngợi đẩy đưa?
Vì mấy câu thét gào vô vọng?
Hạnh phúc nào giành giật bằng nước mắt chúng ta?

Cánh chim vẫn bay
Dù mênh mông khôn lường họng súng
Con cá vẫn bơi
Dù lênh đênh nổi đoá sóng ngầm

Chúng ta không biết bay
Chúng ta không biết bơi
Chúng ta cúi xuống số phận mình
Nghe tiếng khóc đẩy bầu trời lên cao!


BUÔNG BÚT TỰ NGHĨ
Dù đến lúc không còn ai đọc thơ nữa
Tôi vẫn tận tụy bản thảo vô danh
Tôi làm thơ cho tôi ngày mưa thương mẹ
Tôi làm thơ cho tôi ngày em xa cách
Tôi làm thơ cho tôi ngày bè bạn long đong
Tôi làm thơ cho tôi thi thố con chim hót trong vườn

Con chim hót không cần ai thưởng thức
Không cần ông X thấy vui tai
Không cần bà Y thấy bổ ích
Con chim hót trời vẫn xanh mây vẫn trắng
Tôi tình cờ nghe được giữa mùa đang chuyển động

Tôi tình cờ nghe được con chim hót về im lặng riêng mình!

CHỌN LỰA ÂM THẦM
Tôi đã sống 30 năm không mảy may nghi ngờ sự hiện diện của thần thánh trên cõi đời
Những đám cỏ dại cũng có những mùa hoa rập rờn mơ ước
Thượng Đế cao vời thật
Thượng Đế công bằng thật
Thượng Đế tử tế thật
Đáng tiếc Thượng Đế thường ngái ngủ khi nhìn xuống lòng tôi
Những hình hài hư hao chế ngự
Những hình hài hư hao diễn thuyết
Những hình hài hư hao hứa hẹn
Tôi phải bỏ phiếu cho sông trôi qua buổi chiều chóng mặt
Tôi phải bỏ phiếu cho tiếng hát dân cày tin cậy ruộng hoang
Tôi phải bỏ phiếu cho mây bay ngổn ngang thương núi thấp
Giữa một Thượng Đế ngái ngủ và những hình hài hư hao
Tôi chọn phía nào đang héo khô nước mắt?

LÁ THƯ HY VỌNG
Không thể giá như chuyện này, giá như chuyện nọ
Tôi quen dần phản xạ thân cô thế cô
Thêm lần cúi đầu vì cha mẹ yên phận dân nghèo
Thêm lần cúi đầu vì anh em lầm lũi áo cơm
Thêm lần cúi đầu vì bạn bè bé họng thấp cổ
Tôi cúi đầu, cúi đầu, cúi đầu
Tôi cúi đầu đi đâu, về đâu?

Tôi sống nửa đời trầm tư xứ sở
Từng hồ hởi cao ốc đô thị
Từng ngưỡng mộ vạt cỏ ven đê
Sao vẫn lo trò ném đá giấu tay?
Sao vẫn ngại màn ngậm máu phun người?
Sao vẫn sợ cuộc phô diễn cả vú lấp miệng em?

Đôi khi muốn hô lên một câu khẩu hiệu
Để khỏi bị lạc lõng giữa đám đông
Bỗng ù tai những câu xu thời ton hót

Ba mươi tuổi, chẳng còn nhiều ước vọng nữa
Tôi chỉ muốn viết một lá thư vỏn vẹn mấy dòng
Gửi chàng trai Việt thế kỷ sau giống tôi
- Chúc mừng bạn là công dân một cường quốc!


GỬI NGƯỜI KHÉP SÁCH LẠI
Tha thứ cho tôi chưa biết cách tôn vinh đời sống này
Những ngày ngả nghiêng
Những ngày buồn thương
Những ngày ô trọc
Tôi trồng răng giả mà cay đắng giá trị giả
Tôi mua hoa giả mà bàng hoàng đạo đức giả

Có những sự thật càng nhìn càng xa
Có những sự thật càng lo càng thấy
Tôi chỉ tin mái tóc mẹ đã ngả màu vì đứa con còn mãi khờ dại

Nếu ai hình dung được một người ngồi suốt đêm trước trang giấy vẫn nguyên vẹn trắng
Có lẽ đó là tôi những ngày trong trẻo nhất
Có lẽ đó là tôi bỏ cuộc bình minh!


 

 Gửi tin qua Email  |  Bản in

Gửi phản hồi
Người gửi:
Nơi công tác:
E-Mail:  
Tiêu đề:
Nội dung:
Tệp đính kèm:
Mã an toàn:
Nhập mã an toàn
 

Các tin khác
Đì tìm gốc gác một loài cây (24/10)
Trường ca Trường Sơn - Ngọn lửa và tiếng hát (12/10)
Những khoảnh khắc của rượu vang (08/10)
Mai Văn Phấn & công nghệ cách tân thơ (06/10)
Người đàn bà chỉ tưới hoa đêm (28/09)
Học thôi miên rắn độc: Thú vui kinh hoàng của những kẻ khùng điên (28/09)
Kỹ thuật “làm tiền” từ các siêu quý bà của hai kẻ lừa đảo (28/09)
Mai Văn Phấn, ngòi bút phiêu lưu giữa những biến cố của tâm hồn (13/09)
Lê Vân - buồm lớn sau giông lớn (29/06)
Những cuốn sách hay (29/06)
Lê Vân - buồm lớn sau giông lớn
Học thôi miên rắn độc: Thú vui kinh hoàng của những kẻ khùng điên
Nhà văn đầu tiên và mãi mãi của tôi
Tại sao Ngô Phương Lan không trả lời ba câu hỏi này?
Đì tìm gốc gác một loài cây
Tào Tháo - gian hùng đáng yêu? (Phần I)
Hãy phong danh hiệu Diva cho Phương Thanh và Mỹ Tâm!
Tào Tháo – “Gian hùng chi mê”
Những cuốn sách hay
Tào Tháo - gian hùng đáng yêu? (Phần II)
Mẹ hoa chơi trứng
Phạm Cung ung dung chạm đá vẽ tranh

© VieTimes – Chuyên mục của Báo điện tử VietNamNet - Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
® Ghi rõ nguồn “vietimes.vietnamnet.vn” khi trích dẫn lại từ website này.
Tòa soạn: 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729 * Fax: (04)37722734 * E-mail: vto@vietnamnet.vn