Trường Sơn
Ai lại về đây
Lặng nhìn hôm nay
Hỏi mây
Hỏi gió
Hỏi cây
Hỏi rừng
Hỏi suối sâu đèo cao
Con đường dang dở hôm nao
Em ơi, gồng gánh biết bao vui buồn
Bài ca mưa nắng xanh tuôn
Máu xương đồng đội mạch nguồn núi sông.
Nước chảy đá mòn ơi
Bàn chân ta đạp dấu chân voi
Tiếng ong bay lấp lánh xanh non màu lá
Rì rầm mạch đất
Mơn man mái tóc làn da
Gió hát gió ca
Khúc ca day dứt
Bài ca làm người.
Khành khạch đười ươi
Lá vàng xanh che số phận
Vạch lá, vén mây thấy bao điều lạ
Niềm vui nào bổ chửng giữa trời xanh
Đẫm nỗi buồn ngẩng cao đầu đứng dậy
Những bước đi thập thững trong sương
Đại ngàn núi bủa
Thông thống gió trời
Vạm vỡ ngực trần Đam San
Dịu dàng ánh mắt Hơ Nhí
Mái nhà rông ngân nga tiếng chiêng
Uốn lượn dốc đồi mái núi
Thác chảy rì rào, ưu tư
Đôi trai gái tuổi trăng tròn tình tự
Rượu cần vít cong niềm vui
Lời khan ủ men thấp thỏm
Lửa bập bùng tối sáng
Bập bùng tâm tư
Sông - suối - núi - khe ơi!
II
Vạch lau lách rừng hoang
Đo chiều dài sông suối
Ngóng tin nhà qua lá thư xanh
Toạ độ nào bom đạn chất chồng ngỗn ngang đất đá
Giờ xanh cây lá
Tiếng bom tiếng mìn găm thân cây thân
người nhức nhối ngày trở gió
Tiếng suối thét gào hay tiếng anh em vùi trong cỏ
Máu xương hoà đất đai xứ sở
Linh thiêng hồn Trường Sơn nắng gió sương sa
Tiếng trâu đi hoang hoải rừng già
Tiếng mõ lắc nghiêng chiều ai tìm lại
Trái tim thao thức tháng năm xa
Mẹ vẫn ngóng bầy con ra trận
Có người con gái đêm đêm mơ bóng trăng rằm
bên chàng trai vạm vỡ
Họ nói gì trước lúc chia tay?
Sớm nay
Con đường đã mở
Con đường chồng lên con đường
Như ta chồng lên nhau
những ước mong khát vọng
Niềm vui nhân niềm vui
Nhớ ngày sương tháng gió
Nhớ đêm đêm ánh lửa bập bùng kỷ niệm chồng kỷ niệm
Đạn bom thù day dứt nỗi đau xưa.
Hun hút gió mưa
Nhập nhoè ký ức
Nỗi đau ngờ vực
Nỗi buồn năm tháng đi biền biệt
Cánh dơi hoang nhập nhoạng rừng khuya
Hồn ai gió lùa?
Vía ai thất tán?
Thịt xương vùi trong đất đá cỏ cây
Xin hãy về đây, Trường Sơn đại lộ
Cho bõ tháng ngày thương nhớ
Đồng đội ơi, đồng đội trở về đây
Mái tóc bạc nhớ thuở trai bỡ ngỡ
Ngắm thoả thuê ánh mắt nụ cười
Tung tăng đàn em quàng khăn đỏ
Trang vở mới thơm tho
Bên cô giáo trẻ
Người con gái Tây Nguyên
Viết lên bảng đen
Những điều mới mẻ
Như viết vào quyển sách đời cô
ngọn đuốc sáng soi vào thâm u rừng già núi thiêng
Dưới chân cô giáo trẻ
Con đường tít tắp
Vắt qua niềm kiêu hãnh
Những ban mai ríu rít tiếng chim chuyền.
III
1
Suối sông ngày nào
Hun hút màn đêm
Chập chờn pháo sáng bom toạ độ
ánh mắt căng nhức chọc vào đêm đen
Tìm đường tránh bom nổ chậm
Mạch ngầm xe đi
Suối nguồn tuôn chảy
Bên núi, bên vực
Chông chênh xe chạy
Chòng chành ánh mắt âu lo
Bắp chân trần trắng nõn
người con gái mười tám tuổi đi xuyên đêm
Anh lái xe tuổi hai mươi mải nhìn bắp chân trắng nõn
ngỡ ánh đèn căn bánh xe lăn trong rạo rực
Sống chết trong gang tấc
Bom đạn rơi đâu có hẹn người nào.
Máy bay gầm rú trên đầu
Dàn lửa quét nghiêng trời như rửa hận
Dáng hiên ngang em đứng đếm bom thù
Từng chớp rạch mịt mù lửa khói
Em thét gào đau đớn xé tim gan
Trong tiếng nổ rực trời hoa và máu
Em hoá thành ánh chớp loé không gian
Anh trở lại, gom nỗi buồn vương vãi
Đắp mộ em bông huệ trắng mơn man
Thắp ngọn nến niềm tin em gửi lại
Nỗi buồn anh thăm thẳm đại ngàn.
2
Người lính cũ bên những người lính mới
Họ mộc mạc, đơn sơ, thuần khiết
Họ cười nói như là không mệt nhọc
Như là không khắc khoải nỗi chờ mong
Nghiêng gầu máy
múc
ánh trăng cổ thụ
Đắp
đầm
lăn...
đập chắn,
ngăn sông
Hút nước
nhả
ngược dòng
mương máng mới
Lúa ngô trổ bắp, đơm bông
Cà phê mướt xanh lúc lĩu hoa trái mọng
Những chàng trai cô gái tuổi mười tám đôi mươi
Gánh trên vai bao điều bình dị
Cõng trên lưng nặng nhọc tháng năm đi
Dòng sông hát lời của mây của gió
Những tâm tư gan ruột, giãi bày
Sông chảy, mưa rơi và gió thổi
Gương mặt người sạm nắng, suy tư
Nhớ người xa, người xa có nhớ?
Tuốc bin xoay dòng điện sáng tưng bừng
Em ở quê nhà nghe sóng nhạc
Hơi thở anh thoảng mát hương rừng
Gửi gió mây về quê xa ấy
Nhớ thương người một nắng hai sương
Nhớ thương ánh mắt chờ đợi nhỉ
Bồ kết thơm lừng xanh tóc em
Thì anh vẫn nhớ mau về lại
Nhấn nút... alô... bõ khát thèm.
IV
Chứng nhân lầm lũi
Người không nhiều lời
Người nghe được lời của gió và nắng
Hát mê tơi, câu hát dịu dàng
Chỉ những ai nằm đây nghe được
Thế là đủ cho các anh: người chiến sĩ vô danh
và hữu danh
không buồn tủi
Người điểm mặt anh em, đồng đội
Những tấm lòng thanh khiết, trở lại đây
Những tâm tình day dứt, lướt trên mây
Lặng lặng phút chia tay
Những áng mây không tên không tuổi
Những gương mặt quen thân và những gương mặt mới
Họ nói cười quá đỗi yêu thương
ánh mắt họ vời vợi niềm vui và nỗi buồn
Phía sau họ là hàng ngàn câu chuyện, quyển sách, bản nhạc, bức tranh...
Trước mắt họ là hàng lô công việc cho người sống
và người nằm xuống
Trên vai họ mang bao trọng trách và những điều bình dị
Những trọng trách có tên và không tên
Như ngày nào các anh từng xông pha chiến trận
Nhưng trong các anh có kẻ sợ hãi mà đão ngũ
Sau trận chiến, họ sống sót trở về, những anh hùng
và những kẻ hèn nhát
Tất cả về đây
Cây đại, chứng nhân mới
bao dung
lầm lũi
Bỗng gặp chàng thi sĩ
Cây đại thành tuổi tên xanh mởn
Hát nghêu ngao bài hát không lời
Chỉ những ai nằm xuống thì hiểu được
Cây đại, chứng nhân ngẫm ngợi gì?
Cây đại bất tử
Cùng tuổi tên các anh
Người lính.
V
Những con đường mới mở
Những cây cầu bắc hai đầu thương nhớ
Những ngôi nhà rạo rực bóng cây xanh
Những chuyến xe cuống quýt lao nhanh
Bụi và khói hay sương mờ ấy nhỉ?
Bao ánh mắt nhìn theo bụi tung mà thầm nghĩ
Các anh ơi, các anh có vui không?
Các anh có vui không kìa sau làn xe chạy
Niềm vui lon ton, chập chững đàn em
Trang sách mở ê a, vang vọng
Tiếng ve ngân co kéo nắng hè
Gió mùa thu chim cu gù ngọt lịm
Mía bên đồi hong gióng tím loang xa
Chum ché đựng buồn vui
nghiêng lời chúc
Mắt trao nhau
môi ửng
má hồng
Mẹ gắp lửa thổi bừng bếp củi
Khói lam chiều vắt vẻo áng mây thơm
Trong bếp lửa ngời ngời than ửng nóng
Mùi nếp thơm, sắn luộc bở
ơi trời
Hoa chuối đỏ bên đồi
như hò hẹn
Cánh ong bay thoang thoảng mật hương đưa
Giọt giọt mồ hôi đổ xuống tháng năm
nhọc nhằn, khắc khoải
Những con số biết nói
Tâm tư
người đi
người ở
biếc xanh trời.